Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2286 lượt.
c lại được, biết đâu ngày mai cậu ấy sẽ tỉnh lại…”
Đàm Tĩnh vẫn không rơi một giọt nước mắt, chỉ lặp lại ba từ đó: “Cháu sẽ chờ.” Cô nói chậm rãi từng từ một, vẻ rất thản nhiên: “Cả đời này anh ấy không tỉnh lại, cháu đợi cả đời. Kiếp này chờ không được, cháu sẽ đợi đến kiếp sau. Anh ấy đợi cháu bao nhiêu năm như vậy, cháu sẽ đợi anh ấy cả đời.”
Thực ra, Đàm Tĩnh đang vô cùng đau khổ. Lúc trước, cô và anh còn xích mích với nhau, đến nỗi chiến tranh lạnh suốt một thời gian dài. Câu cuối cùng mà Nhiếp Vũ Thịnh nói với cô là: “Đàm Tĩnh, anh đã dành tất cả để yêu em, nếu em không cần, thì thôi.”
Có lẽ cả đời Đàm Tĩnh cũng không sao quên được giọng điệu bình thản đến gần như tuyệt vọng ấy của anh.
Cô còn chưa kịp nói với anh, cô cũng dành tất cả để yêu anh, không phải cô không cần tình yêu của anh, mà chỉ là nỗi ám ảnh về cái chết của mẹ quá đỗi nặng nề, đến nỗi cô buộc phải từ bỏ, từ bỏ tình cảm của mình.
Đàm Tĩnh túc trực cả đêm trong bệnh viện, chủ nhiệm khoa Ngoại não nói với cô, nếu trong vòng hai mươi tư giờ kể từ sau khi phẫu thuật mà Nhiếp Vũ Thịnh không tỉnh lại, thì sau này khả năng tỉnh lại là vô cùng thấp. Cô ngồi bên cạnh anh, nhìn y tá làm việc, cô thử gọi đi gọi lại tên anh, kể cho anh nghe những chuyện trước đây. Cô chỉ rời đi một lát, vì tài xế đến đón Tôn Bình, Tôn Bình mới bị một phen kinh hãi, cô cũng không muốn con ở lại bệnh viện cùng mình. Hình ảnh hành lang khoa Ngoại Tim mạch lênh láng máu me chắc hẳn đã trở thành nỗi sợ hãi cả đời của thằng bé.
Cô ghi âm giọng Tôn Bình vào di động, mở đi mở lại cho Nhiếp Vũ Thịnh nghe, giọng thằng bé có chút e dè: “Chú Nhiếp ơi, mau tỉnh dậy đi, dậy chơi với con.” Ngập ngừng một lát, Tôn Bình lại nói tiếp: “Mẹ bảo chú là bố của con, bố Nhiếp ơi, bố đừng ngủ nữa, mau tỉnh dậy đi.”
Thế nhưng, bất chấp những nỗ lực của cô và các bác sĩ, sau hai mươi tư giờ đồng hồ Nhiếp Vũ Thịnh vẫn hôn mê, nghiêm trọng hơn, sọ não lại có hiện tượng bị nhiễm trùng. Khoa Ngoại tiến hành hội chẩn một lần nữa, Đàm Tĩnh thấy Chủ nhiệm Phương cầm trên tay kết quả chụp CT sọ não mà tay run lẩy bẩy, thỉnh thoảng ông lại gỡ mắt kính ra lau. Cuối cùng cô cũng nhận ra một sự thật rằng, có lẽ Nhiếp Vũ Thịnh sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Thư Cầm có đến bệnh viện thăm Nhiếp Vũ Thịnh mấy lần, lần cuối cùng cô đến là để khuyên Đàm Tĩnh, vì Đàm Tĩnh đã liên tục hai ngày hai đêm không chợp mắt. Thư Cầm nói: “Đàm Tĩnh, cô phải ráng lên, bây giờ chúng ta vẫn còn một việc quan trọng nữa. Thịnh Phương Đình và Tập đoàn Khánh Sinh ngày mai sẽ triệu tập đại hội cổ đông, yêu cầu phát hành thêm cổ phiếu. Bây giờ cả hai bố con ông Nhiếp Đông Viễn đều đang hôn mê, như vậy có thể nhận định là không còn năng lực hành vi dân sự, Bình Bình hiện là cổ đông lớn nhất, mà cô lại là người giám hộ cho nó, cô nhất định phải ngăn bọn họ lại.”
Thấy Đàm Tĩnh không phản ứng gì, Thư Cầm lại nói tiếp: “Cô nhất định phải làm bằng được, bởi đây là Đông Viễn, là tâm nguyện của Nhiếp Vũ Thịnh, sau khi bố anh ấy bị hôn mê, anh ấy vẫn luôn hy vọng có thể sống một cuộc sống yên bình, đợi cho đến khi bác trai tỉnh lại.”
Nhưng với Tập đoàn Đông Viễn, vụ án lần này đã khiến công ty một lần nữa phải đối diện sóng to gió lớn, ai cũng cảm thấy nhà họ Nhiếp sắp đến hồi kết, giờ hai bố con họ Nhiếp đều đang hôn mê trong bệnh viện, xem ra đại hội cổ đông lần này sẽ không có gì bất ngờ cả.
Vậy mà, vào thời khắc cuối cùng trước khi hội nghị bắt đầu, Đàm Tĩnh lại đột ngột xuất hiện, mang theo cả luật sư. Thần sắc Đàm Tĩnh tiều tụy, cặp mắt đầy tơ máu, nhưng cô không chút do dự ngồi ngay vào vị trí dành cho cổ đông lớn nhất, đưa mắt nhìn khắp lượt những người có mặt trong cuộc họp, mọi người vốn tưởng cô chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, nhưng chạm phải ánh mắt của cô, họ lại cảm thấy ít nhất cô cũng là người hết sức bình tĩnh.
Đàm Tĩnh cất giọng khản đặc, nói: “Xin lỗi vì tôi đến muộn, cảm ơn mọi người đã chờ tôi. Sự có mặt của luật sư không khiến các vị thấy bất tiện chứ? Vì tôi không hiểu nhiều về công việc của công ty, nên cần có sự trợ giúp của luật sư.”
Cô đã nói đến thế, tất cả cổ đông cũng cảm thấy nếu bắt nạt một người phụ nữ yếu đuối như vậy thì quá hạ lưu, nên đều chấp thuận sự có mặt của luật sư trong cuộc họp. Chủ trì hội nghị, Phó Tổng giám đốc Đỗ Cao Hoa mở đầu: “Xin giới thiệu với mọi người, cô Đàm là người giám hộ cho cổ đông Tôn Bình, ông Nhiếp Đông Viễn trước khi bị hôn mê đã ủy quyền cho ông Nhiếp Vũ Thịnh toàn quyền giải quyết công việc trong công ty và tài sản cá nhân, hiện tại ông Nhiếp Vũ Thịnh bị kẻ xấu đâm trọng thương, đang hôn mê tại bệnh viện, nên không có năng lực hành vi dân sự… Tôn Bình là người thừa kế duy nhất của ông ấy… Cũng tức là cổ đông lớn nhất của công ty…”
“Tôi phản đối.” Thịnh Phương Đình lên tiếng, “Luật sư hiện đang ở đây, xin phép cho tôi hỏi về luật Thừa kế trong nước.”
Luật sư Kiều chủ động nói: “Luật Thừa kế trong nước rất đơn giản, nếu không có di chúc, sẽ áp dụng hình t