Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2301 lượt.

ịnh như vậy, liền hỏi: “Anh cần bao nhiêu tiền?”
“Gặp nhau rồi nói.”
Đàm Tĩnh không hiểu nổi anh ta muốn giở trò gì, nhưng lại sợ hắn đổi ý, đành bảo với Nhiếp Vũ Thịnh là mình phải đi gặp Tôn Chí Quân giải quyết vấn đề ly hôn, để anh đưa con đi kiểm tra một mình.
Nhiếp Vũ Thịnh mấy hôm nay không nói chuyện với cô, nghe cô bảo vậy cũng chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết. Sau đó, anh lại xoay sang dỗ con thay quần áo, vì Tôn Bình nghe nói phải đi bệnh viện liền phụng phịu không chịu. Cuối cùng, Nhiếp Vũ Thịnh phải hứa đi hứa lại với nó rằng, chỉ đến bệnh viện để ông Phương kiểm tra lại vết mổ của con thôi, chắc chắn không tiêm mới vui vẻ trở lại, leo lên ghế sau của ô tô, ngồi vào chiếc ghế an toàn dành cho trẻ nhỏ.






Đàm Tĩnh cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn mang theo tiền mặt và chi phiếu đi gặp Tôn Chí Quân, cô sợ Tôn Chí Quân lại giở trò đưa ra con số vượt quá khả năng chi trả, hoặc lật lọng nuốt lời. Suốt quãng đường đi, cô vẫn canh cánh trong lòng chuyện này. Khi về tới căn phòng thuê trước đây, cô để ý thấy mọi thứ đã được dọn dẹp tinh tươm, thậm chí Tôn Chí Quân còn nấu ba đĩa thức ăn và một bát canh, nhìn thấy cô về, Tôn Chí Quân hồ hởi chào: “Ngồi đi, nồi cơm điện hỏng rồi, anh dùng nồi áp suất nấu cơm, nhưng bị sống, vừa nãy mới nấu lại nồi khác, có lẽ phải chừng chục phút là chín thôi.”
Đàm Tĩnh thấy anh ta như biến thành người khác, trong lòng vẫn có chút nghi ngờ, cô nói: “Không cần đâu, tôi ăn rồi.”
“Bữa cơm chia tay của chúng ta, em cũng không chịu ăn một chút sao?”
Đàm Tĩnh nghĩ ngợi một lát, cuối cùng cũng ngồi xuống, nhưng không chịu cầm đũa. Tôn Chí Quân cầm đũa nếm thử món trứng tráng, suýt chút nữa thì phun ra: “Phù phù! Mặn quá! Mấy năm không nấu nướng rồi, giờ đến muối nhiều hay ít cũng không biết nữa.”
Đàm Tĩnh đặt đũa xuống, nói: “Hay để em đi tráng đĩa khác.”
Đàm Tĩnh không nói gì, sau khi bỏ dở đại học, hộ khẩu của cô vẫn để trong trường, vừa qua Nhiếp Vũ Thịnh mới giúp cô chuyển hộ khẩu đến đây, để tiện cho con đi học sau này. Tôn Bình phẫu thuật tim xong sẽ có thể đăng ký đi học được ngay. Nhiếp Vũ Thịnh là người đặc biệt chu đáo trong những chuyện như vậy, anh sợ con theo hộ khẩu của mình sẽ khiến cô không vui, vì vậy mới tìm người giúp đỡ làm thủ tục nhập hộ khẩu cho cô đến đây. Không ngờ hôm nay sở Dân chính hỏi đến, nếu không phải hộ khẩu bản địa, thì phải về địa phương nơi có hộ khẩu thường trú để làm thủ tục, cho nên Tôn Chí Quân mới nói vậy.
Đàm Tĩnh quyết tâm lấy mấy vạn tệ trong túi ra, bảo Tôn Chí Quân: “Anh Tôn này, số tiền này anh cứ cầm lấy đi, cảm ơn anh bao năm qua đã chăm sóc mẹ con em. Còn nữa, cảm ơn anh đã cho Bình Bình một mái nhà.”
Tôn Chí Quân từ chối: “Anh không lấy!”
Đàm Tĩnh cố dúi vào tay Tôn Chí Quân, nói: “Lúc đó em vừa mới sinh Bình Bình, anh đã vay giúp em không ít tiền để chữa trị cho con, từ đó đến giờ em vẫn chưa trả được cho anh, nên số tiền này anh cứ nhận lấy đi.” Cô ngừng một lát, rồi nói tiếp: “Về sau anh nên bớt uống rượu đi, cứ như vậy mãi sẽ hại sức khỏe đấy. Còn nữa, anh tìm việc khác mà làm, đừng bữa đực bữa cái như vậy, công việc lái xe cẩu hàng của anh thu nhập cũng đâu đến nỗi, lại còn có bảo hiểm, để mất thì đáng tiếc quá. Mấy năm nay là em có lỗi với anh, em cũng biết vì sao anh lại đánh nhau với Phùng Cảnh Huy rồi, thực ra anh vẫn luôn nghĩ cho em…” Nói đến đây cô đột nhiên lúng túng, chẳng biết nói gì tiếp nữa. Tôn Chí Quân gãi gãi đầu, cười ngượng nghịu nói: “Ấy, chuyện qua rồi nhắc lại làm gì. Thực ra bây giờ muốn kiếm việc làm cũng không khó, em biết đấy, anh rất cừ mà.”
Đàm Tĩnh khẽ gật đầu, tự nhiên chẳng biết nên tiếp lời phải, bỗng nhiên cô lấy hết dũng khí, kiễng chân hôn lên má Tôn Chí Quân một cái, nói: “Anh à, tìm cho mình một cô gái tốt đi, anh là người đàn ông tốt mà.”
Tôn Chí Quân bị nụ hôn bất ngờ của cô làm cho mụ mị, cứ ngây ra nhìn cô, khiến Đàm Tĩnh cũng thấy ngài ngại, định bụng quay lưng rời đi, thì Tôn Chí Quân bất ngờ gọi giật cô lại: “Đàm Tĩnh!”
Đàm Tĩnh quay đầu lại, Tôn Chí Quân rảo bước đến gần cô nói: “Em phải đề phòng tên họ Thịnh đó, không hiểu hắn đang tính toán chuyện gì. Là hắn cho anh tiền, kêu anh hôm nay ly hôn với em…” Tôn Chí Quân không nói tiếp được nữa, chỉ cầm số tiền trong tay nhét vào tay Đàm Tĩnh, “Thực ra anh yêu em, nhưng lại đối xử không tốt với em, anh đúng là đồ vô lại! Từ giờ về sau, em hãy sống hạnh phúc, bác sĩ Nhiếp nhé, anh đi đây!”
Không đợi Đàm Tĩnh nói thêm gì, Tôn Chí Quân vội vàng bỏ đi như chạy trốn. Đàm Tĩnh cầm nắm tiền đứng ngây ra, cô đang mải nghĩ xem tại sao Thịnh Phương Đình nhất định muốn Tôn Chí Quân phải ly hôn với mình vào hôm nay? Hôm nay là ngày gì đặc biệt ư? Còn hai ngày nữa mới tới đại hội cổ đông, nếu hôm nay ly hôn cũng chẳng có lợi ích gì rõ rệt đối với Thịnh Phương Đình và Tập đoàn Khánh Sinh đằng sau hắn cả, tại sao hắn lại phải làm việc thừa thãi này? Hôm nay rốt cuộc có chuyện gì mà khiến Thịnh Phương Đình phải mua chuộc Tôn Chí Quân để họ ly hôn


XtGem Forum catalog