Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.
ớc mắt nói: “Anh không chịu ly hôn thì thôi.”
“Đừng thế chứ, đã nói đến nước này rồi, chúng ta nói hết cho xong đi.” VẻTôn Chí Quân hệt như con mèo vừa bắt được chuột, tuy cười cười nhưng lại khiến Đàm Tĩnh lạnh cả gáy. Anh ta nói: “Chẳng phải cô đang lo không có tiền chữa cho con đó sao? Nhiếp Vũ Thịnh có đầy tiền, bố hắn càng nhiều tiền hơn, sao cô lại bỏ qua hai vị thần tài đó mà không chịu nghĩ cách gì đi?”
Đàm Tĩnh cúi đầu, giọng cũng trầm xuống: “Rốt cuộc anh muốn thế nào đây?”
“Tôi chẳng thế nào hết. Đàm Tĩnh, cô hãy nhớ rằng, là cô nợ tôi, chứ không phải tôi nợ cô.”
Là cô nợ tôi, chứ không phải tôi nợ cô.
Đến tận hôm sau, câu nói này vẫn còn văng vẳng bên tai Đàm Tĩnh.
Cô đã sức cùng lực kiệt, mệt mỏi lắm rồi. Tôn Chí Quân nói xong câu này, cũng không lên nhà mà quay người đi thẳng. Đàm Tĩnh hết sức lo sợ, không biết anh ta sẽ đi đâu, liệu có làm chuyện gì không. Tiếc rằng cô đuổi theo không kịp, chờ khi cô định thần lại, chạy đến cổng khu chung cư, hai bên vẫn đông nghịt người ăn thịt nướng, Tôn Chí Quân đã mất tăm mất dạng.
Đàm Tĩnh buồn bã trở về nhà, đi tắm. Tắm xong, cô nhìn đĩa đậu bên cửa sổ đã mọc mầm dài khoảng 3cm, ngày mai đón Bình Bình về nhà, thế nào thằng bé cũng sẽ hỏi mầm đậu mọc ra rồi, sao bố vẫn chưa về nhỉ? So với câu hỏi của Bình Bình thì câu nói cuối cùng của Tôn Chí Quân còn khiến cô lo lắng hơn. Con người Tôn Chí Quân làm việc không hề phân trắng đen, cô thật sự rất lo anh ta sẽ gây họa.
Thế nên, hôm sau ở cửa hàng, bỗng nhiên nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi tới, cô sợ thót cả tim.
Đối phương rất tự nhiên xác nhận thân phận của cô: “Chị là mẹ của cháu Tôn Bình đúng không ạ? Bệnh án của Tôn Bình có đăng ký ở chỗ chúng tôi.”
“Vâng.”
“Khi trước chị có ký một bản thoả thuận, đồng ý cho phép công khai thảo luận bệnh án của Tôn Bình nếu như vì mục đích giảng dạy và nghiên cứu.”
“Vâng, đúng vậy.”
Đấy là hồi đó bác sỹ Lý làm giúp cô, bác sỹ Lý thấy cô dắt theo con nhỏ thật đáng thương, nên bảo cô ký vào bản thoả thuận, nói rằng nếu các giáo sư khi dạy học sử dụng đến bệnh án của Tôn Bình thì coi như đã được hội chẩn, thông thường những loại bệnh án này sẽ cho ra một phương án điều trị tốt nhất. Lúc đó cô đắn đo một lát rồi đồng ý, còn đưa cả kết quả chụp X-quang động mạch vành cho bệnh viện, sau này chuyện bẵng đi, chẳng thấy tăm hơi gì, cứ tưởng rằng chuyện này thế là xong, ai ngờ bệnh viện lại bỗng dưng tới.
“Là thế này, bệnh viện chúng tôi sắp tiến hành một đề tài nghiên cứu mới, lựa chon trường hợp của Tôn Bình làm thí nghiệm. Phiền chị đến bệnh viện một chút, tình hình cụ thể sẽ do người phụ trách nhóm nghiên cứu của chúng tôi giải thích với chị.”
“Cảm ơn!” Cô vô cùng biết ơn họ, dù sao đi nữa, đây cũng là một tia hi vọng, “Cảm ơn các anh quá.”
“Không có gì. Phiền chị tới toà nhà C khu điều trị của bệnh viện chúng tôi, là toà nhà mới màu trắng nằm ngay bên cạnh khu khám bệnh, tầng 30, khoa Ngoại Tim mạch, khi nào chị đến, gọi điện thoại trực tiếp cho bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh là được.”
Đàm Tĩnh ngơ ngẩn nhắc lại lần nữa: “Bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh ạ?”
“Đúng vậy, phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp ở ngay phòng thứ hai bên trái hành lang, nếu tìm không thấy, chị cứ hỏi phòng trực y tá.”
Mấy giây sau, Đàm Tĩnh mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của mình: “Bác sĩ Nhiếp là người phụ trách chương trình này?”
“Chủ nhiệm khoa Ngoại Tim mạch, bác sĩ Phương của chúng tôi là người phụ trách chương trình, nhưng bác sĩ Nhiếp là người phụ tra
ch các công việc chuẩn bị bước đầu.”
“Hôm nay tôi đang đi làm.”
“Cô thấy thế nào?”
Thực ra cô đã để sót mất rất nhiều câu, nên biết “Hả” một tiếng, hoàn toàn không hiểu gì cả.
Anh im lặng một thoáng, rồi lại cất tiếng, giọng điệu càng thêm phần căm ghét: “Tôi vừa mới nói, cô có email không, tôi sẽ gửi thẳng vào hộp thư của cô, bởi vì tài liệu rất nhiều.”
“Có.” Cô đã nhận ra anh hoàn toàn không muốn nói chuyện với cô chút nào, kỳ thực cô cũng chẳng muốn nói nhiều với anh. Cô vội vàng đọc cho anh địa chỉ email, đó là hòm thư lần trước khi gửi bản tường trình cô đăng ký tạm trên mạng, phía trước là hai chữ cái đầu trong tên “Bình Bình” cộng thêm ngày sinh nhật của Tôn Bình.
“Được rồi, tôi sẽ gửi ngay cho cô.”
Cô khẽ đáp: “Cảm ơn.”
Anh khách khí mà xa lạ đáp: “Không cần cảm ơn, đây là công việc của tôi.”
Cô đặt điện thoại xuống đi ra phát hiện Quản lý đang đứng cạnh quầy thu ngân, còn có một vị khách đang chờ thanh toán. Một buổi chiều nhận hai cuộc điện thoại, cô chột dạ, vội vã quay trở lại vị trí làm việc. Thầm nghĩ, thôi khỏi nói chuyện email với Quản lý, kẻo anh ta lại thấy chuyện riêng của cô quá nhiều. Đằng nào anh ta cũng bảo chỉ dùng hòm thư đó chút thôi, chắc sẽ không thay đổi mật mã, nếu sau này tổng công ty có gửi tài liệu đến, chắc Quản lý cũng đã nói với người ở tổng công ty đổi sang hòm thư của anh ta rồi. Mà lỡ như anh ta có đổi mật mã thì đến lúc đó nói với anh ta cũng chưa muộn.
Cô biết co