Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.
rồi buông ra: “Chúng ta lên trên nói chuyện đi.”
Đàm Tĩnh từng đoán Giám đốc Thịnh Phương Đình này là người lần trước đi kiểm tra cửa hàng, nhưng lần trước khi anh đến cửa hàng, cô không để ý kỹ, chỉ mang máng nhớ giọng phổ thông của người này có pha chút khẩu âm miền Nam. Hôm nay gặp mặt, thấy con người anh rất lịch sự, bấy nhiêu thấp thỏm bất an trong lòng cô cũng dần dần tan biến.
Bước vào thang máy, Thịnh Phương Đình rút chiếc thẻ trên ngực ra quẹt, rồi ấn số tầng. Trong thang máy chỉ có hai người họ nên anh thấy hơi ngại, bèn cố tìm lời để nói: “Cô đến công ty bao giờ chưa?”
Đàm Tĩnh đáp: “Chưa ạ.”
Một hỏi một đáp như vậy, Thịnh Phương Đình lại thấy câu hỏi của mình không được thích đáng lắm, lòng thầm lấy làm thất vọng. Anh tốt nghiệp MBA, đã từng làm việc ở các công ty xuyên quốc gia, chiến thuật gì cũng biết cả. Sau này được điều đến Thượng Hải, hỗ trợ tổ chức hội nghị CEO các khu vực trên toàn cầu, các nhân vật tai to mặt lớn anh đã gặp không ít, mọi tình huống anh đều có thể ứng phó, vậy mà không hiểu sao, đối diện với Đàm Tĩnh anh cứ thấy có gì đó bất an, dường như phải vô cùng cẩn trọng khi nói chuyện với cô vậy.
Trong công ty có một vài người đang làm thêm giờ, điều này khiến Đàm Tĩnh thấy yên tâm hơn. Thịnh Phương Đình dẫn cô đi xuyên qua một phòng làm việc lớn theo kiểu không gian mở, do vừa nãy trong thang máy cô nói chưa đến công ty bao giờ nên anh giới thiệu với cô: “Đây là phòng làm việc của bộ phận Kế hoạch chúng tôi, phần lớn các đồng nghiệp đều làm việc ở đây.”
Đàm Tĩnh không biết phải đáp như thế nào, đành “Ồ” một tiếng. Thịnh Phương Đình là giám đốc, có một phòng làm việc riêng, đèn vẫn còn sõ ràng vừa nãy anh làm thêm giờ ở đây, bởi chiếc máy tính xách tay trên bàn cũng chưa tắt. Anh lịch sự mời cô ngồi xuống, rồi rót nước mời cô.
Đàm Tĩnh vốn đã bình tâm lại, nhưng sau khi bước vào phòng làm việc của anh, cô bỗng nhiên lại thấy căng thẳng. May mà con người Thịnh Phương Đình rất hòa nhã, cư xử cũng rất đúng mực, khiến người ta cảm thấy dễ chịu như được tắm trong làn gió xuân. Anh nói: “Đại khái tình hình tôi đã xem xong trong email rồi, tiếng Anh của cô rất tốt, chỉ sai một từ thôi.”
Đàm Tĩnh đỏ cả mặt, lúc viết bức email đó, cô đang tức giận phừng phừng, vì thế chỉ kiểm tra qua loa một lần rồi gửi đi luôn, không ngờ lại viết sai một từ.
Thịnh Phương Đình nói: “Không sao cả, về cơ bản tôi đã nắm rõ chuyện này rồi, chỉ có một vài chi tiết cần xác nhận lại với cô.”
Thịnh Phương Đình nói: “Có thể dùng máy tính của tôi.” Rồi nhường chỗ cho cô.
Đàm Tĩnh chưa dùng máy tính xách tay bao giờ, trước kia Nhiếp Vũ Thịnh cũng có một chiếc, nhưng máy tính bây giờ vừa nhẹ vừa mỏng, con chuột nhanh nhạy tiện dụng vô cùng. Chỉ mấy phút sau cô đã sử dụng thành thạo ngay, bắt đầu dịch thư. Cá biệt có một số từ chuyên ngành không chắc lắm, cô bèn lên mạng tra lại. Cô vốn làm việc rất nhanh nhẹn, bức thư đó lại không dài, nên Thịnh Phương Đình vừa uống hết cốc cà phê, cô đã dịch xong.
“Ồ, rất tốt, cô Đàm, cảm ơn cô.”
“Không có gì ạ.” Đàm Tĩnh nói, “Tôi chỉ hy vọng anh giải thích giúp với Quản lý khu vực rằng tôi rất coi trọng công việc này, không muốn để mất nó.”
“Tôi sẽ nói chuyện với các đồng nghiệp ở HR.” Anh nói, “Tức là đồng nghiệp ở bộ phận Nhân sự.”
“Cảm ơn anh.”
“Với trình độ tiếng Anh của cô, làm nhân viên thu ngân thật phí quá, hơn nữa sao cô lại chọn làm nhân viên thu ngân vậy? Tôi thấy cô hoàn toàn có khả năng lựa chọn một công việc có thể phát huy năng lực của mình hơn.”
Đàm Tĩnh cúi đầu: “Tôi không có bằng tốt nghiệp đại học.”
“Hả? Thế tiếng Anh của cô là tự học ư?”
“Không phải, tôi thi đỗ vào khoa Tiếng Anh trường Đại học Ngoại ngữ, đã học đến năm thứ ba… sau đó… sau đó có chuyện ngoài ý muốn, tôi nghỉ học, không lấy được bằng tốt nghiệp.”
Thịnh Phương Đình cảm thấy khó hiểu: “Thế sao cô không lựa chọn một công việc tốt hơn? Làm thu ngân quá mai một khả năng của cô.”
“Không có bằng tốt nghiệp. Anh cũng biết đấy, ví dụ như công ty chúng ta, dù tuyển dụng một trợ lý hành chính bình thường nhất cũng phải yêu cầu tốt nghiệp đại học trở lên.”
Thịnh Phương Đình gật đầu nói: “Tôi.”
Đàm Tĩnh gượng cười: “Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội giải thích, nếu có thể giữ được công việc của tôi, tôi sẽ rất biết ơn anh.”
Cô nghĩ vừa nãy anh bắt cô dịch bức thư, chắc là vì muốn xác nhận xem hai bản tường trình kia có phải do chính cô viết hay không, điều này cũng chứng tỏ anh làm việc rất cẩn thận, người như thế này nếu chịu giải thích và nói đỡ cho mình, chắc chắn sẽ rất có hiệu quả.
Anh chỉ nói: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Đàm Tĩnh lại rất tin tưởng vào Thịnh Phương Đình, anh nói cố gắng hết sức thì nhất định sẽ cố gắng hết sức. Đối với Quản lý khu vực, một vị quản lý cấp giám đốc ở tổng công ty ra mặt nói giùm cô, tất nhiên sẽ có tác dụng, cô tự dưng thấy nhẹ cả người, xem ra công việc này đã giữ lại được rồi.
Khi mới xảy ra chuyện bánh ga tô sinh nhật, trong mộ