XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.

qua từ lâu rồi.”






Đúng vậy, chuyện ngày xưa đã qua từ lâu rồi, dù anh day dứt mãi khôn nguôi, cũng chỉ khiến mình buồn thêm mà thôi. Nhiếp Vũ Thịnh trầm lặng nhìn gió lùa qua mấy cây tùng mọc giữa nhưng tấm bia mộ, mấy hàng cây rung rinh trong gió, như một hàng vệ binh chỉnh tề, bảo vệ nơi an nghỉ yên tĩnh này.
Dù đổi ca với đồng nghiệp nên sau khi rời nghĩa trang, anh không về cùng xe với ông Nhiếp Đông Viễn. Nhìn ông đi về phía chiến Mercedes, Nhiếp Vũ Thịnh thấy bóng bố vừa già vừa mệt mỏi. Có lẽ vì nhưng lời vừa rồi của bố, cũng có lẽ vì báo cáo sinh thiết còn đang chờ kết quả đó, khiến anh cảm thấy vừa bất lực vừa thương cảm.
Trên đường lái xe về, di động của anh đổ chuông, là một số điện thoại lạ, Nhiếp Vũ Thịnh không nghe, nhưng lại nghĩ có thể là một bệnh nhân nào đó, nên lại nghe máy: “Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”
Đầu dây bên kia mãi không có tiếng đáp, anh cứ tưởng người ta gọi nhầm số, đang định tắt máy thì bỗng nghe thấy tiếng nói ngập ngừng: “Bác sĩ Nhiếp...”
Anh ngây người, không ngờ lại là Đàm Tĩnh, cô có vẻ rất sợ anh tắt điện thoại, vội vàng nói: “Bác sĩ nói chiều nay có thể đến phòng làm việc của bác sĩ, nhưng y tá nói bác sĩ đổi ca với người khác...”
Anh thường hay hỏi câu này sau khi giảng bài xong, Đàm Tĩnh cụp mắt nhìn xuống, khe khẽ gật ðầu.
“Xét về rủi ro trong phẫu thuật thì cũng không phải là lớn lắm. Tứ chứng Fallot để kéo dài đến ngày hôm nay, cứ cho là phẫu thuật truyền thông đi nữa, rủi ro cũng đã cao rồi. Cô suy nghĩ kỹ đi.”
Đàm Tĩnh bỗng ngước mắt lên nhìn anh. Cho dù năm tháng đã lưu lại bao dấu tích trên gương mặt cô, cho dù cuộc sống đã khiến cô biến thành một bộ dạng hoàn toàn khác, nhưng ánh mắt cô vẫn trong veo như vậy, trong trẻo đến mức gần như anh có thể soi thấy bóng mình trong đó.
Anh vô thức né tránh ánh mắt cô, nhưng không thể không nghe thấy giọng nói cô, vẫn là giọng nói vừa khẽ khàng vừa nhỏ nhẹ, dường như có đôi chút sợ hãi: “Bác sĩ Nhiếp, tôi muốn nghe lời khuyên của anh. Là bác sĩ, anh có khuyên bệnh nhân nên làm cuộc phẫu thuật này không?”
Không phải chưa có bệnh nhân nào hỏi anh câu này, ánh mắt tha thiết nhìn anh của những người nhà bệnh nhân đó, giống như anh là một vị thần có thể cải tử hoàn sinh vậy. Nhưng anh chẳng qua chỉ là một bác sĩ, dù anh đã cố gắng hết sức trên bàn mổ, nhưng anh cũng chỉ cứu được một số sinh mạng mà thôi. Có điều, anh nằm mơ cũng không ngờ rằng, một ngày nào đó, Đàm Tĩnh hỏi anh tha thiết như vậy vì một người khác, mà người ấy lại là con trai cô. Anh không muốn cô nhìn vào mắt cô, trong lòng anh tất nhiên hiểu rõ rủi ro của phương án phẫu thuật, và anh cũng biết, c hy vọng như thế nào khi đặt câu hỏi này. Trong giọng nói của cô, anh thậm chí còn nghe thấy cả sự thành khẩn, con người trong lúc tuyệt vọng thường hay cầu xin ông trời ban cho kỳ tích, vì thế sẽ túm lấy ngọn cỏ cứu mệnh cuối cùng, không biết bao nhiêu lần anh đã bị người nhà bệnh nhân hỏi như vậy, nhưng chỉ có lần này, anh mới thấy tim mình đau nhói. Anh biết, nếu có thể, Đàm Tĩnh nguyện đem tính mạng mình đổi lấy tính mạng con trai – con trai của cô và người đàn ông khác – Nhiếp Vũ Thịnh đột nhiên cảm thấy, người tuyệt vọng không phải là Đàm Tĩnh, mà là chính bản thân anh. Tự lừa dối mình lâu rồi, thậm chí đến bản thân anh cũng nghĩ rằng mình hận người đàn bà này. Nhưng thực ra trong lòng anh rất hiểu rõ, nỗi căm hận mãnh liệt đó đều do tình yêu khắc cốt ghi tâm, tình yêu giấu tận đáy lòng của anh. Người nực cười nhất kỳ thực chính là anh, chuyện đã đến nước này mà vẫn không có cách nào ngăn mình tiếp tục yêu cô.
Anh cố gắng khống chế cảm xúc của mình, cân nhắc từng chữ, khuyên nhủ: “Đối với bác sĩ mà nói, phương án này có phần không được chắc chắn, nhưng cũng phải xem gia đình tự quyết định thế nào.”
Đàm Tĩnh có vẻ rất thất vọng, chỉ “Ồ” một tiếng rồi thôi.
Anh cũng không muốn nói nhiều với cô: “Cô về suy nghĩ đi. Nếu muốn làm, thì điền vào đơn này, chúng tôi sẽ gửi đơn xin trợ cấp tới Công ty CM, chắc nhanh thì vài ngày có thể nhận được quyết định; còn nếu không muốn làm thì hãy cân nhắc phương án phẫu thuật truyền thống.”
Đàm Tĩnh do dự hồi lâu, đoạn nói: “Cám ơn anh.”
“Không cần khách sáo, đây là việc tôi phải làm mà.” Anh gấp cặp tài liệu trong tay lại, đứng lên tỏ vẻ tiễn khách, “Tôi còn phải đi thăm phòng bệnh”. Thấy cô cúi đầu ngồi đó im lặng, anh hỏi: “Còn có vấn đề gì chưa hiểu ư?”
Cô lập tức ngước mắt lên nhìn anh lần nữa, hình như có điều gì muốn nói với anh, nhưng cuối cùng cũng không nói câu nào cả, chỉ đứng lên chào: “Bác sĩ Nhiếp, cám ơn anh.” Rồi vội vàng ra về.
Đi thăm phòng bệnh xong, Nhiếp Vũ Thịnh quăng hồ sơ bệnh án lên bàn, thẫn thờ nhìn chỗ trống phía đối diện chiếc bàn. Hơn một tiếng trước, Đàm Tĩnh vẫn còn ngồi ở đây, cúi đầu, hỏi anh từng câu một. Tóc của cô đã xơ xác do thiếu chất, khóe mắt cô đã xuất hiện những vết chân chim mờ mờ, nhưng vết lõm trắng muốt phía sau gáy vẫn còn, chỉ cần cô cúi đầu, nó sẽ thấp thoáng