Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.

h mười sáu lần nhưng bị từ chối mười lăm lần. Lần cuối Giám đốc Thịnh nhận lời, nhưng là để nói lời cự tuyệt một cách triệt để, khiến suốt hơn nửa năm.”
Đàm Tĩnh thật thà hỏi: “Sao cô biết?”
“Ở công ty này có chuyện gì mà tôi không biết?” Gigi đắc ý nói, “Cái danh Nữ hoàng buôn chuyện của tôi đâu phải hư danh. Còn nữa, Catherine vốn là thư ký của Phó tổng giám đốc Vương, nhưng dạo trước ông ấy bị bệnh tim tái phát phải nhập viện, vợ ông ta từ Đài Loan về chăm sóc, gặp Catherine cảm thấy cô ta đúng là một con yêu tinh, lập tức làm ầm lên bắt Phó tổng Vương đổi thư ký. Chủ tịch không còn cách nào khác, đành điều Catherine sang bộ phận Thị trường. Lần này bộ phận Kế hoạch của chúng ta xui xẻo rồi.”
Thấy Đàm Tĩnh vẫn ngơ ngác không hiểu. Gigi thở dài: “Phàm kế hoạch được bộ phận Kế hoạch chúng ta đưa ra, cô ta đều vạch lá tìm sâu, thậm chí sai dấu câu cũng không được.”
Đàm Tĩnh cảm thấy tổng công ty và cửa hàng bên dưới cũng tương tự nhau, chỉ có điều sự tranh đấu ở đây quyết liệt hơn, giữa các đồng nghiệp cũng khách khí hơn mấy phần. Có cãi nhau cũng không nói trực tiếp, mà gửi thư điện tử. Tôi một bức thư, anh một bức thư, hơi một tí là CC cho người khác, giữa rất nhiều bức thư đều là đao quang kiếm ảnh.
Gigi đang hào hứng kể, đột nhiên nhỏ giọng bảo Đàm Tĩnh: “Cô nhìn người phụ nữ đi vào kia kìa, chính là Giám đóc Thư Cầm của bộ phận nhân sự, có biết biệt hiệu của cô ấy không? Hổ cái đấy.”
Đàm Tĩnh giật mình: “Cái gì?”
“Đừng thấy cô ta nhã nhặn mà lầm, thật ra còn nhẫn tâm hơn cả đàn ông, không chỉ có một hai giám đốc chết trong tay cô ta đâu. Phàm những người chống lại cô ta đều không có kết cục tốt đẹp. Chủ tịch rất tin tưởng cô ta, dù cô ta không phải người nhà ông ấy.”
Gigi không ngờ Đàm Tĩnh do đích thân Thư cầm tuyển vào công ty, bởi chức vụ Đàm Tĩnh quá thấp, bất cứ ai trong bộ phận Nhân sự cũng có thể phỏng vấn. Ấn tượng của Đàm Tĩnh về Thư Cầm cũng rất tốt, qua vài lần tiếp xúc, chỉ cảm thấy Thư Cầm là người năng nổ giỏi giang, hoàn toàn không ngờ cô lại có biệt hiệu là “hổ cái”.
Thư Cầm vừa ngồi xuống, còn chưa gọi món thì nhận được điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh. Anh biết bây giờ đang là thời gian nghỉ trưa của cô nên nói thẳng vào đề luôn: “Cô có thời gian ra ngoài không?”
“Có việc gì không?”
“Tôi đang ở dưới công ty cô, có chút việc muốn nói với cô.”
“Được, tôi xuống ngay.”
rời khỏi tiệm ăn, đi thang máy xuống, từ xa đã thấy chiếc Buick đen của Nhiếp Vũ Thịnh. Anh cũng nhìn thấy cô, bèn bước ra mở cửa xe cho cô. Nhiệt độ trong xe để thấp, nhưng trán anh lại lấm tấm mồ hôi, thần sắc cũng có gì đó không ổn. Cô quan sát anh một chút rồi hỏi: “Anh sao vậy?”
“Đã có báo cáo xét nghiệm của bố rồi, trong gan có khối u, kết quả sinh thiết ác tính.”
Dứt lời, Nhiếp Vũ Thịnh hoang mang nhìn về phía trước. Trên quảng trường đằng trước tòa nhà, nền đá Đại Lý lát dưới đất phản chiếu ánh nắng lấp loáng, những giọt nước bắn ra từ đài phun nước dưới ánh nắng gắt càng trở nên chói mắt. Anh nắm chặt lấy cần số, bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Thư Cầm không nói gì, chỉ vỗ vỗ lên mu bàn tay anh an ủi.
“Trước đây tôi luôn cảm thấy ông ấy có rất nhiều chuyện không phải với tôi, nhưng giờ nghĩ lại, tôi đã làm vô số việc quá đáng, nhưng ông ấy chưa bao giờ trách cứ.”
“Anh đừng buồn, hiện nay y học tiến bộ, phải nhanh chóng nắm bắt thời cơ chữa trị. Có cần mổ không?”
Nhiếp Vũ Thịnh khẽ lắc đầu: “Sáng nay vừa có kết quả, mấy vị bác sỹ gan đã hội chẩn rồi. Vị trí của khối u nằm ngay trên động mạch, không thể mổ được. Hôm nay ông ấy nhập viện, bắt đầu xạ trị và hóa trị.”
Thư Cầm biết lòng dạ anh đang rối vời, bèn hỏi thẳng: “Tôi có thể giúp gì cho anh không?”
“Có một điều, bố tôi vẫn còn tiếc nuối mãi. Sau khi chia tay với bạn gái trước, đến giờ tôi vẫn chưa từng qua lại với ai khác, cũng không định kết hôn.” Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng lên nhìn cô, “Em có đồng ý làm bạn gái tôi không?”
“Ý anh là diễn kịch cho bác trai xem?”
“Bố tôi từng nói, ông không cần tôi tìm bừa một người bạn gái kết hôn để che mắt ông, như thế không công bằng với tôi, cũng không công bằng với vợ tương lai của tôi. Tôi cũng nghĩ vậy. Mấy năm nay tôi cảm thấy mình đã đánh mất mục tiêu trong cuộc sống. Em nói không muốn về nhà vì sợ đối diện với căn nhà quạnh quẽ như nấm mồ, thấy bản thân mình sống không bằng chết. Thật ra tôi cũng vậy. Nhưng mọi thứ trong quá khứ đã qua rồi, tôi sẽ cố gắng quên đi người ấy, tôi muốn thử xem mình có yêu được em không?”
Thư Cầm cười tự giễu: “Nhiếp Vũ Thịnh, sao anh lại nghĩ tôi sẽ đồng ý cho anh thử?”
Nhiếp Vũ Thịnh không trả lời.
Thư Cầm không chút khách khí nói: “Để tôi nói cho anh. Vì anh biết rõ người tôi yêu không phải là anh. Như thế anh sẽ kỏi phải áy náy, vì anh căn bản không thể yêu được người phụ nữ nào khác, anh vẫn yêu người bạn gái trước.”
“Tôi xin lỗi… Tôi đã suy nghĩ quá đơn giản về chuyện tình cảm. Vì trước đây em thường nói, Nhiếp Vũ Thịnh nếu không còn cách nào khác, nếu không đợi được nữa, nếu thật sự tuyệt vọng, thì chúng ta đến với nhau số


Duck hunt