Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.

ở khóc dở cười: “Anh đừng nhìn em như thế. Hôm qua uống say, là anh tự nói cho em đấy, anh bảo đã phải đi khám bác sĩ tâm lý suốt ba năm vì ngày nào cũng nằm mơ thấy ác mộng.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngán ngẩm: “Anh còn nói chuyện gì không nên nói nữa không?”
“Có, nhiều lắm. Anh còn cầu hôn em nữa.”
“Hả?”
"Đùa thôi mà, anh thật dễ lừa, cứ như trẻ con ấy, nói gì cũng tin.”
Nhiếp Vũ Thịnh trầm mặc một lúc mới nói: “Anh vốn dễ bị lừa.”
Giọng điệu của anh đầy cay đắng, tựa hồ còn pha lẫn bất lực, tuy Thư Cầm rất phóng khoáng, cũng không muốn xát muối vào vết thương của anh. Cô nói: “Em xin lỗi, em không cố ý, thật ra tối qua anh chẳng nói gì cả, chỉ nói anh quá ngốc thôi. Em cũng thấy anh thật ngốc. Thế này đi, chúng ta thử qua lại với nhau xem sao, anh là người đàn ông bình thường, em là người phụ nữ bình thường, đâu nhất thiết phải cả đời ở vậy chứ, đúng không? Tình cảm có thể bồi đắp dần dần, chúng ta có thể làm bạn tốt, chưa biết chừng cũng có thể là người yêu.”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Cảm ơn em, anh biết em muốn giúp anh.”
“Ai nói thế, thật ra em muốn giúp chính mình thôi.” Thư Cầm nhẹ nhàng nói, “Anh đừng tưởng em không có người theo đuổi. Em chọn anh vì anh khá đẹp trai, nhà lại có tiền, quan trọng nhất là anh hiểu em, không chê em chưa hề yêu anh.”
Thư Cầm nói đến câu cuối lại lỡ lời, thấy Nhiếp Vũ Thịnh biến sắc mặt, vội vàng múc cháo cho anh: “Anh ăn nhiều một chút. hôm nay em làm sao nữa, toàn nói câu chẳng ra sao! Anh đừng so đo với em, là em chưa tỉnh hẳn đấy thôi.”
Nhiếp Vũ Thịnh cúi đầu. mãi hồi lâu mới chậm rãi nói: “Là anh vẫn chưa tỉnh.”






Thịnh Phương Đình cuối cùng vẫn biết chuyện Đàm Tĩnh mất tiền, vì cảnh sát gọi đến nhưng cô không có ở đây, bèn hỏi có lãnh đạo của cô ở đó không. Tiếp điện thoại là một đồng nghiệp Đài Loan, vốn rất e ngại cơ quan cảnh sát Đại lục, liền chuyển điện thoại cho Thịnh Phương Đình.
Thịnh Phương Đình mất mấy phút mới hiểu ra mọi chuyện. Số là bên công an vừa phá được một ổ trộm cắp thường xuyên hoạt động trên xe buýt, tìm lại được không ít tài sản bị mất, nên gọi Đàm Tĩnh đến xem có tiền của cô không.
Thịnh Phương Đình không kìm được hỏi: “Cô ấy mất bao nhiêu tiền?”
“Hơn năm nghìn.” Anh cảnh sát liên lạc của
đội chống trộm cắp đã gọi điện cả ngày, mồm miệng khô rang cả rồi, “Anh gọi cô ấy mau đến xem có ví tiền của cô ấy không nhé.”
Trong thời gian thử việc, Đàm Tĩnh không có trợ cấp đi lại, mà đi taxi thì xót tiền. Nhưng sợ bên công an họ tan làm, cô đành phải gọi một chiếc xe. Đến nơi cô mới biết ổ trộm cắp này khá lớn, riêng di động cũng tìm lại được hơn một trăm chiếc, nhưng tiền mặt về cơ bản đã bị tiêu tán hết rồi, chỉ còn lại hơn hai vạn tệ. Cô mới bị trộm mất vài ngày, số tiền cũng không nhỏ, vì thế tên trộm còn nhớ rất rõ, khai rằng đã trộm hơn năm nghìn của một người phụ nữ ở đâu đó, tình tiết vụ án đã được đối chiếu, nhưng khoản tiền tìm lại được quá ít, vì thế theo tỷ lệ chỉ có thể trả lại Đàm Tĩnh hơn một nghìn.
Đàm Tĩnh thấy vô cùng ấm ức: “Nhưng tôi mất hơn năm nghìn cơ mà, hắn ta cũng thừa nhận đã lấy của tôi từng đó tiền.”
“Số còn lại đã bị chúng tẩu tán hết rồi, nên chỉ có thể trả lại cô theo tỷ lệ thôi.” Cảnh sát nói, “Cô như thế là may lắm rồi, có lúc phá được án nhưng chẳng thu được đống tiền mặt nào, những người bị mất đều không nhận lại được gì cả, còn thảm hơn cô nhiều.”
Đàm Tĩnh chẳng biết làm sao, đành ký tên nhận hơn một nghìn tệ. Cô thầm an ủi mình, tìm lại được chừng này vẫn tốt hơn là không tìm được. Ra khỏi đồn cảnh sát thì cũng vừa hết giờ làm việc, đường sá giờ cao điểm đông nghìn nghịt, cô không dám mang theo nhiều tiền như vậy, bèn tìm chỗ gửi tiền, rồi cẩn thận cất thẻ ngân hàng vào túi.Thịnh Phương Đình không ngờ Đàm Tĩnh vẫn quay lại văn phòng. Anh làm thêm giờ là chuyện bình thường. Lily trước khi về đã gọi giúp anh đồ ăn. Ăn được vài miếng, anh cảm thấy dạ dày không được ổn lắm, bèn đi pha một cốc cà phê, rồi về phòng làm việc tiếp tục trả lời mail. Có điều dạ dày càng lúc càng đau hơn, cà phê nóng cũng chẳng có mấy tác dụng, anh cau mày, một tay ôm bụng, một tay nhoay nhoáy dí chuột, thầm nhủ phải nhanh chóng trả lời xong mấy bức mail rồi ra hiệu thuốc đau dạ dày. Đúng lúc đó đèn bên ngoài bỗng sáng lên, ánh sáng chiếu qua cửa kính rọi vào trong. Ngỡ rằng các đồng nghiệp bên ngoài đều đã về hết nên Thịnh Phương Đình lấy làm ngạc nhiên, anh đứng dậy mở cửa chỉ thấy Đàm Tĩnh quay lại.
Thấy anh bước ra, Đàm Tĩnh cũng không hề ngạc nhiên. Thịnh Phương Đình thường xuyên tăng ca, có mấy lần cô làm thêm giờ mà anh còn về muộn hơn cô. Vì thế cô chào: “Giám đốc Thịnh, anh lại làm thêm giờ à?”
“Sao cô còn quay lại?” Không phải anh đã bảo cô về sớm để đến đồn cảnh sát sao?
“Tôi vẫn còn việc chưa làm xong.” Đàm Tĩnh dường như có chút áy náy, Lily phụ trách hướng dẫn cô luôn coi thường việc làm thêm giờ, cô ấy nói chỉ người không thể hoàn thành công việc đúng hạn mới phải làm thêm, đó là biểu hiện của việc thiếu năng


Polaroid