Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.
ng cho qua ngày đi, như thế còn đỡ hơn là kết hôn với người khác rồi hại người ta. Giờ tôi muốn thử một lần, nếu em đồng ý, hãy cho tôi một cơ hội đi.”
Thư Cầm nhìn anh: “Anh không đợi nữa sao? Anh tuyệt vọng rồi à?”
Chừng nửa phút sau, anh mới đáp: “Đúng.”
Khi thốt ra những lời này, anh vẫn cúi gằm mặt xuống, giọng rất khẽ, nhưng hai nắm tay lại siết chặt, dường như không phải vừa nói ra một chữ, mà là một vết thương, vết thương chí mạng. Thư Cầm hỏi: “Tại sao? Ngoài việc bố anh bị ốm ra, còn xảy ra chuyện gì nữa?”
Nhiếp Vũ Thịnh không đáp.
Sau khi xuống xe, cảnh tượng ấy cứ chập chờn trước mắt Thư Cầm. Nhiều lúc cô đã tuyệt vọng, nhiều lúc cô nhủ lòng buông tay, bỏ cuộc từ đây. Nhưng Nhiếp Vũ Thịnh thì khác, cô luôn cảm thấy anh sẽ mãi đợi chờ như vậy, đợi người bạn gái đã biến mất từ lâu trong biển người mênh mông.
Cô không kìm được, bèn gọi cho Thịnh Phương Đình, có lẽ anh vẫn ở văn phòng, không tiện nói chuyện, nên vừa nhận điện đã đáp vô cùng lịch sự và khách sáo: “Xin chào!”
Cô vào thẳng vấn đề: “Nhiếp Vũ Thịnh vừa nói muốn tôi trở thành bạn gái anh ấy.”
Thịnh Phương Đình chỉ trầm mặc một vài giây rồi hỏi: “Vậy ý cô thế nào?”
Thư Cầm bỗng nổi giận: “Tôi còn ý kiến được sao? Có lúc nào anh hỏi ý tôi chưa? Đến giờ anh lại hỏi tôi? Ý kiến của tôi chính là anh cút xuống địa ngục đi!” Thư Cầm chửi đổng một câu rồi ném điện thoại đi.
Cô chưa bao giờ nghĩ yêu một người lại có thể yêu lâu như vậy. Cô cũng chưa bao giờ nghĩ có thể đợi một người lâu như thế. Rất nhiều chuyên gia nói, tình yêu chẳng qua là do chất andrenaline và dopamine, tác dụng nhiều nhất là ba tháng, sau ba tháng những kích thích tố này không tiết ra nữa, tình yêu tự nhiên sẽ hết, chuyển hóa thành tình bạn hoặc những thói quen khác lâu dài hơn. Nhưng Nhiếp Vũ Thịnh vẫn cố chấp giữ thói quen ấy, đợi một tia hy vọng mong manh, dù bản thân anh cũng biết hy vọng ấy không bao giờ thành hiện thực. Cô chưa nghe thấy tên người phụ nữ đó bao giờ, giống như cô rất ít khi nhắc đến bạn trai cũ trước mặt anh. Có điều, cô biết Nhiếp Vũ Thịnhu người ấy, anh chôn giấu hình ảnh cô ta tận sâu trong trái tim, như thể cô ta chưa từng tồn tại vậy.
Giờ anh muốn thử xem liệu có thể yêu người khác không và anh đã xin cô cho anh cơ hội.
Cô lại bối rối không biết phải làm sao.
Có lẽ anh thực sự muốn thử, nhưng cô lại cảm thấy sự thay đổi đột ngột này không ổn. Họ vốn là bạn bè, là tri kỷ, có thể im lặng cùng nhau uống rượu, cũng có thể ngồi trò chuyện trên ban công. Họ rất gần gũi nhau, không phải sự gần gũi giữa tình nhân, mà là gần gũi về tâm hồn. Vì anh cũng biết cô yêu một người trong tuyệt vọng, giống như anh vậy.
Cô thấy mình cần phải nghỉ ngơi, xử lý hết đám cảm xúc hỗn loạn này, bình tĩnh lại để suy nghĩ thật lý trí. Điện thoại rung lên, có tin nhắn.
Tin nhắn của Nhiếp Vũ Thịnh, anh nói: “Tôi xin lỗi đã khiến em bối rối. Tại tôi quá ích kỷ, nếu em không muốn thì chúng ta vẫn là bạn tốt.”
Cô lưỡng lự, rồi cũng không nhắn tin trả lời.
Khi cô lái xe về nhà, từ xa đã nhìn thấy xe của Thịnh Phương Đình đỗ đằng trước. Thật ra từ công ty đến chỗ này không gần lắm, chắc chắn anh đã đến đây ngay sau khi gác máy nên mới đến trước cô. Từ xưa tới giờ anh luôn luôn cẩn trọng, mạo hiểm lái xe tới như vậy thật ra cũng đã thể hiện thái độ rõ ràng với cô rồi.
Cô cảm thấy hết sức chán nản, biết mình chắc chắn sẽ lại bị anh thuyết phục một lần nữa.
Đến tối, cô mua hoa quả và lăng hoa đến bệnh viện thăm ông Nhiếp Đông Viễn. Bố của bạn bị ốm, cũng nên đi thăm. Ông Nhiếp Đông Viễn nằm phòng VIP, điều kiện rất tốt. Nhiếp Vũ Thịnh cũng có mặt, thấy cô đến, anh không quá bất ngờ, chỉ nhận lấy đồ từ tay cô, nói lời cảm tạ.
Khí sắc ông Nhiếp Đông Viễn khá tốt, ông cũng biết con trai mình có cô bạn này, quen hồi còn ở Mỹ. Ban đầu ông còn tưởng họ có quan hệ gì đó, nhưng sai người đi điều tra mới biết, tuy con trai có qua lại với cô gái này, thậm chí từng qua đêm ở nhà người ta, nhưng hoàn toàn chỉ là bạn bè thông thường.
“Tiểu Thư, cháu ngồi đi. Tiểu Nhiếp, con đi pha một chén Long Tĩnh cho bạn nếm thử. Bác sĩ không cho uống trà, bố mang đến bệnh viện để tiếp khách vậy.”
Thư Cầm nói: “Bao giờ bác khỏe, cháu xin biếu bác mấy gói Bích La Xuân, bọn cháu có đồng nghiệp là người Động Đình, Đông Sơn, Bích La Xuân nhà anh ấy tự làm thơm lắm.”
“Ôi chao, nghe đã thấy thèm rồi.” Ông Nhiếp Đông Viễn nói, “Buổi tối ăn cơm chay, đã không thấy no, đang nhạt miệng thì cháu nhắc đến trà lại càng thèm hơn. Hôm nay cuối cùng bác cũng biết được, hóa ra trà cũng khiến người ta thèm.”
Trong khi hai người nói chuyện, Nhiếp Vũ Thịnh pha một cốc Long Tĩnh đặt trên bàn. Thư Cầm bưng cốc trà lên, thấy nước trà trong vắt, những búp lá trà non dựng thẳng trong cốc, đúng là Long Tĩnh hảo hạng. Ông Nhiếp Đông Viễn vẫn hào hứng thao thao: “Thật ra Long Tĩnh mà dùng cốc thủy tinh thế này là kém ngon nhất, nhưng ở bệnh viện không có đồ pha trà, đành dùng tạm vậy. Bao giờ bác ra viện, mời cháu đến nhà uống trà, bác sẽ dùng bát sứ thô pha Bích La Xu