Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.
o!"
"Mấy anh em mình lặng lẽ cử người đi xử lý Cố Yên. Mọi người nghĩ xem, nếu cô ta chết, anh cả làm gì còn tâm chí mà báo thù?" Trần Ngộ Bạch cười với vẻ đầy ẩn ý.
Dung Nham nghịch chiếc bật lửa trong tay, cứ bật rồi lại tắt. Anh ta suy nghĩ rất lâu rồi cười lớn, nhìn ra phía cửa: "Cậy nghĩ rất đúng. Anh chịu trách nhiệm tìm một tên tay chẩn để giải quyết, đừng để anh cả biết là được. Thực ra, biết thì đã sao chứ? Là anh em với nhau, chẳng lẽ lại vì một người đàn bà mà giở mặt với anh em mình? Có điều, nói thật nhé, nếu thiếu Cố Yên thì anh cũng được sống những ngày vui vẻ!"
Tần Tống bị ba người bọn họ làm cho quay cuồng, ngờ nghệch bật dậy khỏi sofa: "Mọi người điên thật rồi sao? Giết Cố Yên ư? Sao các anh không bắn một phát giết chết anh cả đi?"
"Đồ ngốc!" Ba người đồng thanh nói.
An Tiểu Ly luống cuống, từ thư phòng chạy ra mà vấp ngã đến mấy lần, bàn tay cầm điện thoại run run: "Thật đúng là... Tang Tang, cậu mau nghĩ cách đi. Chính tai tớ nghe thấy đấy... không phải đùa dâu!" Cô luống cuống đến toát mồ hôi. "Mấy hôm nay anh ấy không cho tớ ra khỏi cửa, tớ lại không có số điện thoại của anh cả, Tang Tang, cậu mau đi nói cho anh cả biết đi!"
Tần Tang an ủi Tiểu Ly, bán tín bán nghi cúp điện thoại. Chuyện xảy ra mấy hôm nay, nghe Tần Dương nói, cô cũng hiểu được phần nào. Nhà họ Lương ngấm ngầm đánh một trận thu mua doanh nghiệp với Hồng Cơ và Hồng Nghiệp. Bề ngoài, những thế lực đen tối ở nước ngoài vốn đã nhòm ngó con đường thông ra biển của thành phố C cũng ầm ầm quá cảnh, các băng đảng xã hội đen của thành phố này lại trong ngoài kết hợp, tạo điều kiện cho bọn họ quét sạch trở ngại. Tần Dương nói với cô rằng, Lương Phi Phàm có sức như mãnh hổ, Phương Diệc Thành lại không chịu nhường nhịn, cuối cùng chỉ sợ cả hai đều bị thương.
Nếu là bình thường, cô tuyệt đối không tin những người quen biết Lương Phi Phạm lại cả gan đụng đến Cố Yên. Nhưng lúc này đnag căng thẳng, Lý Vi Nhiên ngày nào cũng bận từ sáng đến tối, sát khí để lộ ra trong lúc nói chuyện đã khiến cô lo ngay ngáy nhiều ngày nay. Cú điện thoại này của Tiểu Ly bỗng làm dấy lên nỗi lo sợ vốn ẩn chứa trong lòng cô. Thật sự là muốn... tiêu diệt người bên cạnh anh cả ư?
Người đầu tiên mà Tần Tang tìm gặp đương nhiên là Lý Vi Nhiên. "Tối nay anh muốn ăn gì nào?" Cô dịu dàng hỏi.
Lý Vi Nhiên hơi ấp úng: "Tối nay anh không về, Tang Tang, em đừng ra khỏi nhà nhé! Dù ai gọi điện đến nói chuyện gì thì em cũng đừng tin. Anh đã cử người đến chỗ em rồi, em đừng lo lắng, hãy nhớ lời anh, em biết chưa?"
Ngón tay cầm điện thoại của Tần Tang bị ấn đến trắng bệch, cô nói: "Anh đừng lo cho em. Anh cũng phải cẩn thận đấy!"
Lý Vi Nhiên cúp điện thoại, nhăn nhó nhìn ba người kia gật gật đầu. Trần Ngộ Bạch thở phào, ngả người ra sofa một cách mệt mỏi và day day huyệt thái dương. Tần Tống xoa xoa đầu, vẫn dửng dưng như trước: "Em vẫn thấy không ổn. Phía anh cả như chiếc thùng sắt, Tang Tang có bao nhiêu khả năng để có thể cứu Cố Yên ra ngoài chứ?"
Trần Ngộ Bạch mấy hôm nay không được nghỉ ngơi thoải mái, lúc này, thần kinh mới được nới lỏng một chút, giọng anh trầm trầm có chút mệt mỏi: "Không có cũng không sao, dọa cho anh cả một trận, chưa biết chừng lại có tác dụng. Thực ra, điểm mấu chốt vẫn là Cố Yên."
Dung Nham lại đang rất vui, anh cười phá lên, vỗ vỗ vai Tần Tống, chớp chớp mắt: "Tần Tang có thể chịu đựng được, em còn không rõ ư?"
"Ôi dào!"
Nói qua nói lại nhau vài câu, Tần Tống đá qua hai phát. Dung Nham ngã xuống đất, đau đớn mím chặt răng: "Lũ các người đúng là lũ vô lại, thật không có nhân tính!"
Lương Phi Phàm hàn huyên chuyện cũ với Kiệt Thâm cả ngày, buổi tối, họ lại hẹn nhau cùng đi uống rượu, nhưng trong lòng vẫn thấy không yên tâm. Anh hỏi Cố Yên đang làm gì, C nói một cách bình tĩnh: "Chị Yên đang nấu cơm trong bếp."
Anh uống hai cốc với Kiệt Thâm rồi vội ra về. Cố Yên quả nhiên đang trong bếp, cái bóng buộc tạp dề đang bận rộn của cô khiến tim anh đập mạnh.
"Sao anh về muộn thế? Anh đã ăn gì chưa?" Cố Yên đang thái rau, hơi nghiêng mặt nói với anh. Lương Phi Phàm đưa tay giành lấy con dao trong tay cô: "Cẩn thận đấy! Để anh làm cho."
Cố Yên huých nhẹ cùi chỏ vào anh: "Anh đi rửa tay đi!"
Lương Phi Phàm đi rửa tay xong quay lại, ôm cô từ phía sau, đón lấy con dao từ tay cô, thái từ từ từng lát một. Cố Yên quay đầu lại, hôn chụt lên cổ anh rồi cười hì hì.
Lương Phi Phàm lại thấy lo sợ. "Xoảng!" Con dao ném ra thật xa, mắt anh bừng bừng: "Cố Yên, rốt cuộc thì em muốn làm gì vậy?"
Anh thà thấy cô buồn bã như trước đây, dù cô có gây chuyện làm anh đau đầu, thì cũng không phải cái vẻ bình lặng như không có chuyện gì của cô bây giờ, hơn nữa, việc cô chủ động vào bếp càng làm cho anh sợ. Cô ấy... rốt cuộc muốn làm gì vậy? Anh linh cảm có điều gì không tốt sẽ xảy ra.
Cố Yên nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu: "Để em nghĩ nhé, hôm đó, em cũng hỏi anh như vậy, anh trả lời em thế nào nhỉ? Anh nói là, anh vẫn chưa nghĩ kỹ. Bây giờ em cũng thế, em vẫn chưa nghĩ kỹ là em muốn làm gì."
Bàn tay đang