Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1287 lượt.
Chuyện phía sau, chú đừng bận tâm." Lương Phi Phàm ngắt lời anh ta, đến đứng bên cửa sổ, nhìn thẳng vào màn đêm dày đặc, xung quanh đầy sát khí.
"Chuyện lần này không cần chú phải nhúng tay vào." Lương Phi Phàm biết lão gia của nhà họ Dung với Phương Chính là chiến hữu thân cận. "Chú chỉ cần để mắt đến Tiểu Tứ. Anh cũng như chú, không muốn làm con bé bị thương."
Mặt Dung Nham nhăn nhó.
Mấy bác sĩ gia đình đều chẩn đoán Cố Yên do nghỉ ngơi không tốt, áp lực quá lớn, tinh thần lại bị kích động nên hành vi mới không bình thường như vậy. Lương Phi Phàm không yên tâm, dặn dò họ kê thêm thuốc an thần để dự phòng. Khi ngủ đến nửa đêm, cô vẫn không biết mình đã mơ thấy gì, cứ gục đầu vào lòng anh, nửa tỉnh nửa mơ khóc nức nở, cho đến khi phía ngực áo ngủ ướt đẫm mà vẫn chưa nín khóc. Tiếng khóc của cô làm anh đau lòng, nên ngồi dậy, cho cô uống vài viên thuốc an thần, rồi lại đỡ cô nằm xuống, ôm vào lòng, dỗ mãi cô mới ngủ được. Anh thấy một lớp sương trên mí mắt, trong mơ cô vẫn nhíu mày, khiến lòng anh lúc nóng lúc lạnh.
Ngày hôm sau, phản ứng của cô sau khi thức dậy đều nằm trong dự liệu của Lương Phi Phàm. Cô không muốn ở trong nhà, cô muốn ra ngoài, nếu bị chặn lại, cô sẽ tức giận, ném đồ đạc, khi không còn sức nữa, cô sẽ bắt đầu phản đối bằng cách im lặng, cả ngày không chịu ăn gì.
Trần Ngộ Bạch xem linh tinh trên chiếc máy tính xách tay, rảnh tay là lại liếc sang anh cả, thủng thẳng nói: "Anh giả vờ giống thật."
"Gì vậy?" Lương Phi Phàm hơi thất thần, nhất thời không kịp phản ứng.
"Em nói là, anh đóng bộ ngầu trông giống thật. Thực ra trong lòng anh rất đau đớn, đúng không?"
"À! Ông ta có thể đảm bảo thế lực ở miền Nam chí ít sẽ không ập đến để phản công họ Lương. Phương Diệc Thành quả là cũng biết cách, hôm nay, Trần Dịch Phong đến dò hỏi, mấy nguyên lão ở đó đều nói tốt cho Phương Diệc Thành."
"Toàn bộ sản nghiệp ở miền Nam của nhà họ Lương, Trần Dịch Phong đều quan tâm, cũng có thể ưu đãi cho ông ta thấp hơn năm phần trăm so với giá thị trường. Chỉ cần chú ý số cổ phần của nhà họ Lương mà ông ta nắm giữ không quá năm phần trăm là được." Lương Phi Phàm tính nhẩm, rồi lại hỏi Trần Ngộ Bạch: "Vụ giao dịch lần trước, cuối cùng cậu đàm phán với ông ta bao nhiêu?"
"Ba phẩy năm."
"Nhượng thêm mười phần trăm. Đã vào quy trình giao dịch rồi, đưa cho ông ta phụ cấp dưới dạng tiền mặt."
Trần Ngộ Bạch chỉnh lại kính mắt, nhìn thẳng, nói: "Anh à, nếu làm như vậy, quả thực có thể nói anh lấy bản lĩnh để làm hại người khác."
Lương Phi Phàm cười lạnh lùng: "Nếu Trần Dịch Phong đồng ý phối hợp hành động, anh có thể nhượng thêm mười phần trăm. Nếu như ông ta có thể lo liệu hai phần ba thế lực của Phương Diệc Thành ở miền Nam thì vụ giao dịch này, nhà họ Lương coi như là làm thuê cho ông ta mà không lấy xu nào."
Trần Ngộ Bạch hít sâu một hơi, biểu hiện trên khuôn mặt luôn điềm tĩnh kia bỗng chốc thay đổi.
Tần Tống bước đến trước hai anh em họ.
"Tình hình thế nào vậy? Anh à, rốt cuộc anh đã nghĩ thông suốt rồi, anh muốn hạ thủ với anh ba sao? Nhìn ánh mắt tóe lửa của anh kìa!"
Trần Ngộ Bạch lặng thinh, khi cậu ta đi ngang qua, anh ta đưa chân ngáng làm cậu ta ngã sấp xuống, mũi giày da bóng loáng đá vào vai cậu ta: "Muốn bị đánh bại à? Muốn anh tác thành cho em à?"
Tần Tống vội lồm cồm bò dậy, ôm mông ngồi lên sofa.
"Em với Yến Hồi đã bố trí sẵn rồi, anh ta đang bố trí người. Người của bên Kiệt Thâm đến nữa là đủ."
"Chia góc phía đông bắc cho Kỷ Đông và Kỷ Bắc."
Tần Tống soi xuống mặt bàn sáng loáng, vuốt vuốt tóc: "Anh à, sao anh cứ nhất định phải lôi nhà họ Kỷ vào thế? Họ chỉ có mấy người thế thôi, Yến Hồi chả coi họ ra gì. Hơn nữa, việc này chẳng phải là làm khó cho anh Tư sao? Phương Diệc Thành mà bị đổ, Lý Nham cũng sẽ chơi hết, anh nói xem, anh Tư sẽ giúp anh ta hay là giúp anh? Anh lại còn muốn lôi nhà họ Kỷ vào, anh Tư sẽ rất khó chịu đấy!"
Lương Phi Phàm vờ như không nghe thấy, mở chai rượu rồi ngồi bên bàn, tự rót, tự uống.
Trần Ngộ Bạch chăm chú nhìn vào máy tính xem tình hình cổ phiếu, thỉnh thoảng lại ra lệnh mua vào, bán ra, lúc rảnh rỗi lại liếc nhìn Tần Tống: "Chọn lập trường cho Tiểu Tứ khó chịu hay là để cô ấy bị tung qua tung lại giữa anh cả và Lý Nham thì khó chịu? Hay là... em muốn nhìn thấy Tiểu Tứ của em đem theo mấy người nhà họ Kỷ để đối đầu với anh cả?"
Tần Tống sợ đến phát run. Tối qua, từ lúc anh nhận được điện thoại, vội đi thực hiện nhiệm vụ mà anh cả giao cho, quả thật chưa nghĩ đến điều này.
Ngay cả những người bạn đồng mình mà anh cả kết giao khi thống nhất các băng đảng xã hội đen ở Đông Nam Á cũng đã gọi ra hết, lần này có phải sẽ chém nhau một trận lớn hay không? Nếu là Tiểu Tứ, một người khổ sở vì tình yêu, giúp đỡ Lý Nham, vậy thì nhà họ Kỷ e rằng thật sự sắp bị diệt môn.
"Các cậu cứ quản lý tốt việc của mình, Tiểu Tứ đã có anh hai để mắt." Lương Phi Phàm bước đến, gõ gõ vào đầu Tần Tống, rồi cũng ngồi lên sofa một lát: "Phía ông ngoại của cậu