Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.

chức party ngoài trời, đâu đâu cũng có hoa tươi, bong bóng, rượu ngon và các cặp trai gái trong trang phục lộng lẫy, một ban nhạc đang góp vui cho buổi tiệc, không khí rất náo nhiệt vui tươi. Bác Ngạn nghe thấy tiếng nhạc liền huơ tay múa chân không ngừng, dáng vẻ tinh nghịch đó chọc Nhâm Nhiễm, cô cúi đầu hôn bé và chuẩn bị đưa bé vào ghế cho trẻ sơ sinh ở dãy sau. Đúng vào lúc này, cô đột nhiên khó thở, trong kính chiếu hậu xuất hiện hình bóng mà cô quen thuộc.
Đây không phải là lần đầu tiên cô tưởng mình gặp lại Gia Thông ở nước
ngoài.
Trong những lúc nhớ anh đến điên loạn, cô không chỉ một mình mơ màng nhìn thấy dáng người anh trong dòng người đi qua, có lúc là mái tóc tương tự, có lúc là dáng người tương tự, có lúc chỉ là mặt nghiêng.
Khi đi xe lửa từ trường về, có lần vừa ngẩng đầu lên liền trông thấy dáng người cao to với mái tóc đen ngắn, mặc áo sơ mi trắng, bước đi cũng nhanh như anh. Tim đập liên hồi, cô xách cặp rượt theo vỗ vào vai người đó, anh chàng xoay lưng lại, hóa ra là một chàng trai Hi Lạp khôi ngô.
Cô đỏ sượng mặt, hổn hển xin lỗi anh. Anh chàng ngạc nhiên nhìn cô bé gương mặt xinh xắn đậm chất phương Đông, nhếch miệng cười quyến rũ: “Thật hi vọng tôi là người cô muốn tìm.”
Nhâm Nhiễm chết đắng dán chặt mắt vào kính chiếu hậu. Gia Tuấn đã mở cửa xe chuẩn bị ngồi vào buồng lái, quay đầu hỏi: “Tiểu Nhiễm, sao vậy?”. Cô không trả lời anh, anh thắc mắc vòng lại đón lấy con, “Tiểu Nhiễm…”
Nhâm Nhiễm quay đầu lại, phía sau toàn là những người đi dạo, không có gì khác thường.
Cô buồn bã cười: “Không có gì.”
Đương nhiên, chỉ là một lần thất vọng khác, cô không còn lạc lõng như những lần trước. Có lẽ, khi tích lũy đủ điểm thất vọng mới có thể khiến cô triệt để vơi lòng, cho dù có về nước cô cũng có thể đối diện với nguy cơ anh chẳng bao giờ liên lạc với mình nữa.
Lúc Bác Ngạn mười một tháng tuổi, bé phát âm rõ ràng tiếng “Mẹ”. Thế nhưng, bé lại nói tiếng đó với Nhâm Nhiễm – người đã chăm sóc bé nhiều nhất.
Chị Trương quá bất ngờ, cười đến không khép miệng vào được, đúng lúc Mẫn Nghi quay trở về sau một chuyến du ngoạn khác. Cô tối sầm mặt, thường thì một chuyện nhỏ hơn thế này cũng có thể chọc giận cô, nhưng lần này, cô lại không lên tiếng nào.
Nhâm Nhiễm ngượng ngùng, sờ đầu Bác Ngạn: “Mẹ ở bên kia, dì Nhâm Nhiễm phải đi làm bài đây.”
Cô vừa định lên lầu, Mẫn Nghi đột nhiên nói: “Anh Tuấn, anh đưa Tiểu Bảo về nước cho mẹ chăm đi.”
Cô mất tự chủ dừng lại, chỉ nghe Gia Tuấn nói: “Chẳng phải em không muốn đưa Tiểu Bảo về nước sao?”
“Em định dọn ra ngoài, nếu cần thiết thì chúng ta có thể li hôn, dù sao thì cuộc hôn nhân này chỉ trên danh nghĩa, chẳng cần thiết phải kéo dài. Trước mắt em không có khả năng chăm sóc cho Tiểu Bảo, em cũng không muốn con mình nhận người khác làm mẹ, cho nên, đưa nó về nước là cách tốt nhất.”
Cô quay hẳn người lại, trông thấy chị Trương cũng hoảng hốt như mình, chị đưa mắt nhìn Gia Tuấn rồi quét sang nhìn Mẫn Nghi, lại e dè cúi thấp đầu bế Bác Ngạn đang chơi đùa: “Tôi dẫn Tiểu Bảo đi tắm.”
Nhâm Nhiễm lòng đầy bực tức, cô bình tĩnh nói: “Mẫn Nghi, bây giờ Tiểu Bảo gọi ai cũng chỉ là vô thức, hơn nữa mình sắp tốt nghiệp quay trở về nước, bạn và anh Tuấn có thể bàn bạc lại với nhau.”
Mẫn Nghi bật cười, “Thực ra, đối với Tiểu Bảo thì có lẽ bạn là mẹ của nó sẽ đạt chuẩn hơn mình. Thế nhưng cuộc hôn nhân của mình quá nực cười, mình ngu ngơ yêu một người đàn ông không hề yêu mình, hồ đồ trở thành một người mẹ, nếu như lại trao cả đứa con cho bạn thì chẳng phải mình thua quá thảm hại hay sao?”
Gia Tuấn lúc đầu không hề lên tiếng giữ Mẫn Nghi lại, Mẫn Nghi nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc dọn ra, người đến đón cô là một người đàn ông Việt Nam ăn mặc rất hợp mốt. Anh ta có dáng người cao ráo, chân mày rậm, sâu và đẹp nhưng trông có chút tà khí, lái chiếc xe đua đắt tiền.
Đáp trả sự thắc mắc của hai người, Mẫn Nghi lạnh lùng nói: “Anh ta là người Việt gốc Hoa, hai người đừng lo lắng, hãy tự lo liệu cho bản thân mình, thay tôi chăm sóc cho Tiểu Bảo”, nói xong cô ngoảnh mặt đi ngay.
Sau đó, cứ cách một thời gian là anh chàng người Việt này đưa Mẫn Nghi về thăm Tiểu Bảo, cô đã vui vẻ hơn trước nhiều, bảo là chuẩn bị ghi danh học TAPE lại. Cô xin Gia Tuấn đồng ý cho cô dẫn Tiểu Bảo ra ngoài một ngày, Gia Tuấn
tuyệt nhiên từ chối, kiên quyết không cho con ngủ lại ở bên ngoài. Mẫn Nghi cũng từ bỏ ý định, cô chỉ dẫn nó đi chơi rồi đưa về đúng giờ. Cô đột nhiên từ tốn và không hề ngang ngạnh như xưa khiến Nhâm Nhiễm bất ngờ vô cùng.
Có lẽ họ có thành kiến với người Việt, có lẽ Mẫn Nghi tìm được hạnh phúc, mỗi người đều trưởng thành theo những con đường khác nhau, cô chỉ có thể nghĩ như vậy.
Trên thực tế, Nhâm Nhiễm không có nhiều thời gian cảm thán, một ngân hàng ở địa phương muốn mở rộng dịch vụ đến khách hàng Hoa Kiều đã tuyển một nhóm sinh viên Hoa Kiều về thực tập, cô thuận lợi nắm bắt được cơ hội đó. Cô ngày càng bận rộn hơn, vừa chuẩn bị luận văn tốt nghiệp vừa đi làm. Cuối cùng, cô lấy được bằng tốt nghiệp chuẩn bị v


XtGem Forum catalog