Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
ề nước.
Bạn học của cô một số tiếp tục học lên, một số dự định ở lại Úc phát triển. Sau khi bàn bạc với họ, cô thử nộp hồ sơ vào các công ty liên quốc gia hoặc các công ty có vốn đầu tư nước ngoài đặt tại Trung Quốc, song song đó, cô cũng lên các trang tuyển dụng trong nước tìm việc.
Kinh nghiệm thực tập của cô giúp ích rất nhiều trong quá trình tìm việc. Không lâu sau khi gửi các đơn xin việc đi, cô nhận được thư hồi âm và điện thoại phỏng vấn của các ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài, công ty tài chính – kế toán, công ty bảo hiểm… Cô cảm thấy kết quả khá khả quan, họ hẹn cô sau khi về nước đến Bắc Kinh tiếp tục phỏng vấn.
Tiếp sau đó, Tiêu Cương cũng tốt nghiệp và đến Sydney làm việc. Nhâm Nhiễm chia tay cùng các bạn học ở Úc, xử lý các vật dụng không muốn mang về nước, bán chiếc xe secondhand, đặt vé máy bay… bận không xuể việc, Gia Tuấn cũng quyết định nhân dịp cùng cô về nước đưa Tiểu Bảo cho mẹ chăm sóc, sẵn tiện nghỉ ngơi.
Gia Tuấn cùng Nhâm Nhiễm dắt theo Kỳ Bác Ngạn được mười hai tháng tuổi đón máy bay về Bắc Kinh, Gia Tuấn tiếp tục dẫn con quay về thành phố Z, Nhâm Nhiễm tìm khách sạn ở lại tiếp tục các buổi phỏng vấn với hai ngân hàng và một công ty tài chính. Phỏng vấn không chỉ có một vòng, sau khi trải qua các bài kiểm tra IQ, EQ, và kiểm tra định hướng phát triển nghề nghiệp, cô tiếp tục cuộc
phỏng vấn vòng hai, rồi ba… cuối cùng cô quyết định nhận lời mời của một chi nhánh ngân hàng của Anh đặt tại Bắc Kinh. Cô mua vé xe lửa quay về thành phố Z, dự định nghỉ ngơi vài ngày, tiến hành chuyển hộ khẩu rồi quay về Bắc Kinh làm việc.
Nhâm Thế Yến đã kết thúc công tác giảng dạy tại trường đại học tài chính thành phố H vào hai năm trước và đảm nhận chức vụ Viện trưởng Học viện Luật tại trường đại học Z trước lời mời nhiệt tình của họ. Ông và Quý Phương Bình đã tổ chức kết hôn giản dị, mua một căn nhà định cư.
Nhâm Nhiễm không ghé thăm nhà mới của cha, chỉ cùng ăn cơm với cha ở một nhà hàng. Cô không hận Quý Phương Bình như trước nhưng cũng không có nghĩa cô dự định một vui giải hết vạn sầu, vào vai một đứa con ngoan hân hoan đoàn tụ cùng gia đình, huống chi cô biết rõ, thêm chuyện đứa bé chết trong bụng mẹ, Quý Phương Bình sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.
Nhâm Thế Yến với kinh nghiệm và kiến thức rộng rãi trong ngành tư pháp, tiếng tăm của ông ngày một vang dội và được bầu làm Ủy viên Ủy ban Nhân dân Thành phố, trước lời kêu gọi của ông cùng một số danh nhân trong thành phố, dãy kiến trúc xưa sau trường đại học Z được giữ lại. Nhâm Nhiễm sau khi về nhà vẫn ở đó. Dù Nhâm Thế Yến vẫn thuê người đến quét dọn định kì, nhưng nhà lâu không người ở một khi đã mục nát thì tốc độ dường như còn nhanh hơn các căn nhà khác trong khu vực, ngoài cây long não trong vườn vẫn xum xuê bóng mát, những chỗ khác khiến Nhâm Nhiễm ca cẩm không nguôi.
Gia Tuấn không hỏi han ý kiến của ai đã tìm vài công nhân đến khảo sát trong ngoài nhà, nhanh chóng chỉ ra chỗ nào cần tu sửa. Công nhân bắt tay trùng tu căn nhà vào ngày hôm sau.
Chiều nay, Nhâm Nhiễm làm xong thủ tục chuyển hộ khẩu, cô ngồi ngoài vườn đọc sách sẵn tiện giám sát công nhân thay mái ngói bị hỏng. Cổng vườn được đóng hờ bỗng vang lên tiếng két, cô quay đầu nhìn ra, người đứng trước mặt cô, thật bất ngờ, là Chính Bang.
Cảm giác bất an của Nhâm Nhiễm được phóng to từng chút một, cô nhìn Chính Bang: “Đó là ý gì?”
“Đó là lợi nhuận đầu tư cô đáng được nhận. Cô Nhâm, đừng nghĩ ngợi lung
tung.”
“Anh ấy dự định không gặp em nữa ư?”
Chính Bang bất an né khỏi ánh mắt của cô: “Cô Nhâm, không ai hiểu được suy nghĩ của cậu ta, cô đừng hỏi nữa. Tôi chỉ biết, nửa đêm hôm qua cậu ta gọi điện bảo tôi bay qua đây gấp, nói tôi biết địa chỉ ở đây để tôi đến gặp và chuyển tiền cho cô.”
Nhâm Nhiễm ngồi bệt xuống và chết trân ở đó, ánh nắng xuyên qua tán cây long não rơi từng hạt vào mặt cô nhưng mặt cô như một mặt hồ phẳng lặng không gợn chút sóng. Ba năm qua, cô từng lên mạng tìm kiếm thông tin của Kỳ Gia Thông, không có bất kỳ kết quả nào. Anh biến mất tăm trong biển người mênh mông. Lúc Kỳ Hán Minh qua Úc thăm cháu nội, cô từng lấy hết dũng cảm hỏi thăm
ông. Ông rầu rĩ nói, Gia Thông chỉ thỉnh thoảng liên lạc với mẹ nhưng không bao giờ tiết lộ anh đang ở đâu và làm gì.
Cô nghĩ, cô đành chờ đợi.
Nào ngờ, điều cô đợi được lại là một kết quả như thế.
Chính Bang cẩn thận gọi cô: “Cô Nhâm…”
Nhâm Nhiễm hoàn hồn, chua chát nói: “Không khiến anh phải khó xử, anh Bang, chúng ta đi thôi.”
Họ đi bộ đến một ngân hàng cách đó không xa, Chính Bang nhận được thẻ ngân hàng của cô liền loay hoay bên quầy. Cô ngồi đợi trên dãy ghế đại sảnh, dòng người tấp nập qua lại với cô như những người vô hình. Chỉ đến khi Chính Bang gọi cô đến ký tên, cô mới bừng tỉnh.
Hiệu suất chuyển tiền khá nhanh, Chính Bang ngồi bên cạnh cô trả thẻ ngân hàng lại rồi mới đưa thêm cho cô một tờ giấy chuyển tiền. Giấy chuyển tiền ghi rất rõ số tiền chuyển vào tài khoản của cô là HAI TRIỆU