XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1295 lượt.

… Vị trí đã đủ người hết rồi, em phải làm tạp vụ ít ngày trước, bất quá tổng giám đốc Tống nói, chỉ cần có vị trí thích hợp…”. Tôi không thể giải thích đầy đủ, vì người đàn ông mẫn cảm đó đang nắm chặt tay tôi, muốn nói gì đó lại nghẹn ở cổ không nói được.
Sau một lúc cúi đầu, giọng anh trầm trọng. “Đều do anh, do anh…”.
Hiểu được anh đau, hiểu được anh áy náy không thể nói ra, sao ông trời trừng phạt lỗi lầm của anh tàn khốc thế, tôi chẳng đáp lại được gì, cái giá chúng tôi phải trả thật rất lớn!
Tôi hít một hơi, chớp chớp mắt, cố gắng nói giỡn. “Đồng chí sao thế này, công tác cách mạng không được phân biệt cao thấp biết không, tạp vụ thì sao, công tác thoải mái, thời gian thảnh thơi, mệt mỏi thì đi dạo phố, rảnh thì liên lạc với bạn bè, giúp đỡ đồng nghiệp làm báo cáo, kiếm thêm chút tiền”. Tôi rút tay ra, gắp miếng thịt cuối cùng bỏ vào chén anh, vỗ vỗ vai anh. “Anh Dũng đừng khổ sở, cái đó không quan trọng, quan trọng là em và anh kìa”.
“Ân Sinh…”. Lời của tôi phá vỡ không khí nặng nề, cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu lên, cặp mắt ảm đạm trông sáng hơn một chút, trong chúng là một đốm lửa nhỏ, tuy mỏng manh nhưng cũng tượng trưng cho hy vọng không tắt.
“Đúng! Vợ anh nói rất đúng. Trời không phụ lòng người, mặc kệ làm tạp vụ hay không làm tạp vụ, em cứ ở nhà chơi cho khỏe đi, anh ra khỏi đây sẽ liều mạng kiếm tiền, rỗi rảnh chúng ta còn phải đi du sơn ngoạn thủy, trước tiên du lịch trong nước, chờ nhiều tiền chuyển qua đi nước ngoài”.
Anh ăn ngon lành, nhìn tôi cười suốt, vẻ mặt thỏa mãn, thỏa mãn đến uốn cong thành thẳng. Lòng tôi xót xa, nhưng mặt vẫn cố cười, cõi lòng đầy hy vọng mỉm cười. “Đúng đúng, chuyện đâu còn có đó mà”.
Cả hai chúng tôi nuốt nước mắt vào trong, giấu đi vẻ nghẹn ngào và cùng cười.
“Chị Niếp, không uống rượu thì cho em nhé?”. Cô gái tóc xoăn ngồi ở ghế bên cạnh – Lệ Lệ xen giữa bầu không khí trầm thấp khó chịu đó, cô nghiêng người sang, hỏi xin tôi. “Để không cũng chẳng lấy lại tiền được, không uống thì lãng phí”.
“Gì cơ? À, được, cô cứ lấy đi”.
“Ai da chị thiệt là tốt quá đi, cảm ơn nha”. Được tôi đồng ý, Lệ Lệ vô cùng vui vẻ cầm lấy chai rượu bỏ đi, nhưng mới đi hai bước liền quay đầu, gọi Trần Dũng. “Đại ca, anh Hổ muốn em cảm ơn anh”. Rồi xoay người đi về phía góc trái nhà ăn.
“Cô ấy là gì của Tào Hổ vậy?”. Trần Dũng nhíu mày nhìn Lệ Lệ đi xa, hỏi tôi.
“Sao?”. Nghe khẩu khí của anh, cái người tên Tào Hổ đó có vẻ giống đại gia xã hội đen?. “Em không biết, vừa mới gặp Lệ Lệ ở sở cảnh sát thôi”.
“Thì ra là vậy, anh yên tâm rồi”.
“Tào Hổ là ai?”.
“Một tên côn đồ, vào tù vì sử dụng bạo lực còn muốn xưng anh cả trong này, kết quả mọi người hợp lại cho hắn một trận… Bất quá nắm đấm của hắn cũng cứng lắm”.
Lời vừa thốt ra, tôi lập tức liên tưởng đến vết xanh tím trên mặt anh, nhưng anh không nói thẳng tôi cũng không tiện hỏi, theo bản năng nhìn về phía Lệ Lệ dò xét, phát hiện người đàn ông ngồi bên cô ấy cũng tím xanh hai hốc mắt mới an tâm, kẻ tám lạng người nửa cân, hắn ta cũng không phải không chịu thương tích! Cám ơn trời đất, Trần Dũng “luôn nhận phần thiệt về mình” cuối cùng cũng thay đổi, đúng thôi, chuyện bị tát vào má trái còn đưa má phải cho người kia tát chỉ có Chúa Jesus mới làm được, người bình thường, dân đen, điều nên biết là : nó đánh mình một, mình trả nó một! Chỉ mong từ nay về sau, anh chồng thành thật của tôi có thể thông suốt hoàn toàn.
Nửa giờ sau.
Thời gian qua rất nhanh, dù không muốn thì giờ thăm hỏi cũng đã chấm dứt, nhìn anh quay về hàng, nhìn anh hướng tôi xua tay, nhìn anh mặt mày xám tro bận áo may-ô đỏ khuất bóng sau cửa sắt, nhất thời tâm tôi trống rỗng, nụ cười cứng đờ trên mặt, đi đứng cũng lảo đảo, cắn răng ra khỏi trại giam, tựa vào chân tường thở dốc như mới chạy marathon mấy ngàn mét, thể lực tiêu tan toàn bộ.
Ngẫm lại, cố chấp áp lực quá mức cũng không phải điều tốt, tôi thôi chống cự, ngồi xổm xuống, mặc cảm xúc bi thương bao phủ, mặc ánh mắt cô đơn của mình nhìn cảnh vật lạnh lẽo xung quanh. Tôi bất lực gào khóc giữa tháng 11 đông lạnh thấu xương, bên ngoài những bức tường cao xơ xác tiêu điều. Cái gọi là kiên cường chỉ là gạt người thôi, tôi không dũng cảm, tôi rất sợ, tôi sợ Trần Dũng bị thương, sợ anh bị đau, nhìn bộ râu xồm xoàm chưa cạo khiến anh khó chịu muốn chết! Nhưng có thể kể cho ai thấu? Cuộc sống bận rộn lướt qua, người người cuốn theo dòng nước lạnh lẽo, đô thị là rừng cây không chút hơi ấm, tại thế giới tàn khốc này, hỉ nộ ái ố của một người vĩnh viễn chẳng thể giảng giải cho ai được!
Vài năm trước tôi có xem một bộ phim, nó nói những ai có nỗi khổ trong lòng tìm đến nói hết với cái hốc của cây cổ thụ ở Angkor Wat sẽ nhẹ gánh ưu tư, mà giờ đây tôi không tìm thấy cái hốc cây ấy, trước mặt tôi chỉ có tường cao bụi bặm, lưới sắt chằng chịt!
Vậy thì cứ ở đây mà khóc đi, ở đây mà gào đi, ở đây để nước mắt đẩy lùi đau đớn, để những nỗi khổ sâu thẳm của cuộc đời tôi gắn chặt vào bức tường tôi không bao giờ muốn nhìn thấy lần nữa!
Anh Dũng, thất hứa với anh rồi, vợ anh v