XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp

Tác giả: Lãnh Tuyền

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.

ông hay”.
“Em thấy anh và anh ta không ưa nhau, nhưng nghe nói anh không cho anh ta đánh người, anh ta liền không đánh là thế nào?”.
“Đương nhiên, chồng em là ai chứ, nhân cách mị lực diện mạo đều xuất chúng, đừng nói mười ngày, vừa gặp giây đầu đã mê hoặc được người ta ngay”.
Ai da cái ông này, uống nhiều lắm mới nói xàm cỡ này đây! Tôi nhéo bả vai anh một cái đau điếng, nhéo xong lại xót, xoa xoa hai lần, mắng. “Nói xàm!”.
“He he he, bà xã tha mạng”. Anh cười bắt lấy tay tôi, mạnh mẽ xoay người, thuận thế ôm tôi vào trong lòng. “Được được, không giỡn, nói đàng hoàng”. Anh đằng hắng giọng, lấy vẻ mặt chỉnh chu chậm rãi mở miệng. “Trước kia anh cũng nghĩ như em vậy, nhưng lúc đó bước ra khỏi nhà hàng anh mới hiểu, đánh nhau là cách thức bảo hộ mình của Tào Hổ trong những thời khắc và những tình huống đặc thù, khác với những kẻ côn đồ hung tợn, khi không cần sẽ không dùng”.
Đánh giá về Tào Hổ năm ngày trước là “một tên côn đồ”, mới vài ngày, Trần Dũng đã đổi thành “phương pháp bảo hộ mình bình thường”. Ấn tượng đầu quả nhiên không chính xác.
“Biết không, từ lúc nhìn thấy Bạch Tứ Nhi, Tào Hổ liền đổi giọng gọi anh bằng ‘anh’, chẳng sợ đám du côn đó, cậu ấy vẫn gọi như thế. Ân Sinh, Trần Dũng anh đây là cái gì, không cha không mẹ, làm ăn gặp rủi ro, gây thù kết oán, đặc biệt hiện tại còn là thứ ‘phiền toái’ người gặp người tránh, vậy mà có người gọi anh bằng ‘anh’, còn ra mặt xử lý rắc rối dùm anh, Ân Sinh à, anh, anh…”.
Đây là thói quen của anh, mỗi khi kích động liền nói lắp.
“Em hiểu mà, em hiểu mà…”. Tôi vỗ vỗ lưng anh, vai trò của người vợ là trong những lúc như thế này, khi chồng mình thổ lộ nỗi sầu não, bất luận anh nói gì đều phải theo anh, trấn an anh, để anh cảm thấy có người ở bên, có người hiểu mình.
“Ân Sinh, còn sống thật là tốt”. Anh ôm chặt tôi, mùi rượu phảng phất trong từng hơi thở của anh, anh nói rất chân thành, cảm ơn, cảm ơn cực khổ, cảm ơn cuộc sống.
“Anh đó, kích động thì kích động, uống ít một chút!”. Tôi trợn mắt, nắm lấy cằm anh lắc qua lắc lại, mặt anh vừa cạo râu, sờ vào hơi thô ráp.
Người ta nói sao ấy nhỉ? À, ráp như giấy nhám! Tôi thấy thú vị, sờ tới sờ lui, thẳng đến khi bàn tay to ngừng động tác của tôi lại, mơ hồ gọi tên tôi. “Ân Sinh à…”.
Câu nói biến mất bên môi anh, động vật ăn thịt này tóm lấy ngón tay tôi bỏ vào miệng mút như mút một món điểm tâm ngọt.
“Đi đi, tránh ra!”. Tôi cười trốn, miệng anh làm tôi nhột quá đi mất, nhưng tránh tới tránh lui tránh không thoát, tôi bị nhốt dưới thân Trần Dũng, bao phủ bởi hơi thở của anh, đôi mắt tối đen sâu thẳm như đại dương. Độ ấm trong phòng đột ngột tăng cao. Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, đáy mắt anh phản chiếu bóng dáng một cô gái có khuôn mặt đỏ, miệng khép hờ, thở gấp.
Độp!
Một giọt hồ hôi từ trán của Trần Dũng rớt xuống cổ tôi. Từ đó, lửa châm, dục vọng thoát cương, lý trí bay biến!
Chăn bị đá xuống, quần áo bị thoát, hai cơ thể quấn lấy nhau như rắn, da chạm da, ngực đối ngực, chịu đựng bấy lâu hòa với khát vọng như nước đã qua giới hạn sôi, Trần Dũng và Ân Sinh là hai kẻ đói lâu ngày, giữa tình thú ngất trời, không hiểu gì là lãng mạn, chỉ biết cố chấp, bướng bỉnh giữ lấy.
Mồ hôi hòa trộn, mùi hương hòa trộn, chúng tôi biến thành một chỉnh thể, như cành mọc từ cây, cắt đứt sẽ không sống nổi.
Thời khắc kết hợp đó, tim tôi đập đến run rẩy, sự gắn kết mãnh liệt làm người ta không hẹn mà cùng thốt lên một tiếng than mỹ mãn : cuối cùng, cuối cùng cũng được bên nhau! Cám ơn trời, cám ơn đất!






Tình thế chuyển âm
“Ân Sinh, nếu không… Em vẫn là đừng đi”. Anh nhìn tôi do dự.
“Ngày xem xét tư pháp quan trọng sao em có thể không đi, dù sao anh Chu thoát khỏi tình trạng thực vật, luật sư đã nói có tệ hơn nữa cũng chỉ dừng lại ở tàn tật cấp độ ba, xem xét là việc tốt, sớm làm xong sớm thoát khỏi”. Tôi kiễng chân, sửa lại cổ áo cho anh, tôi không cho lời anh nói là đúng.
“Vạn nhất có chuyện phức tạp”.
“Bác sĩ đầy ra đó, có thể có cái vạn nhất gì?”. Tôi lùi hai bước nhìn anh, hài lòng với thành quả của mình, cầm túi xách ra cửa, hướng về phía người trong phòng. “Đi thôi thím Trần, thật là, mỗi khi càm ràm là càm ràm không dứt, nhanh lên nhanh lên, đừng để người ta chờ”.
Hòa thuận vui vẻ, khổ tận cam lai? Chẳng ai đề cập tới nhưng chúng tôi đều hy vọng như vậy.
“Ân Sinh, xuống xe”. Trần Dũng kéo tay tôi xuống xe bus, vừa đi vừa cười. “Đã nói em đừng đi theo rồi mà, ngủ gật rồi nè”. Nhìn nhìn bốn phía không có ai, anh nói nhỏ vào tai tôi, ngữ điệu mờ ám. “Ngày hôm qua mất sức quá phải không?”.
Tôi đỏ mặt, chạy nhanh kéo anh đi, người gì đâu không đứng đắn, ban ngày ban mặt chẳng để ý gì cả! Nhưng mà không lên tiếng thì không lên tiếng, thật ra trong lòng kích động vô cùng, chịu sức ép thời gian dài bùng lên như lửa gặp rơm…
Nửa tiếng sau.
Tôi không ngờ! Tôi đứng sững sờ trong phòng xem xét của sở tư pháp, Chu Phú Xương bị khiêng vào, da mặt xanh trắng, môi tím tái, tứ chi nhũn ra như sắp