Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2524 lượt.

rồi.
Cánh tay bỗng nhiên đau dữ dội, tôi hơi quay đầu lại, một lần nữa nhìn thấy nụ cười mỉm của Chân Ni đứng trên bục giám khảo.
Nụ cười đau khổ lẫn với sự phấn khích, dường như bất luận thế nào cũng không thể dừng lại.
Đồ ngốc…
Vì sao nó vẫn không chịu hiểu làm tổn thương người khác cũng chính là làm tổn thương bản thân mình chứ?
Vậy là cảm giác đau đớn đó trên cánh tay nhanh chóng chuyển hóa thành một cảm giác cực kỳ khó chịu thiêu đốt toàn thân tôi, đẩy tôi đến bên bờ của sự bi thương.
Đôi mắt nhắm nghiền trong thất vọng.
Trong khoảnh khắc, một hơi thở ấm áp kề sát khuôn mặt tôi, dường như có ánh bướm đang bay đến gần, mang theo một niềm xót thương tha thiết.
"Chết tiệt! Chẳng phải tôi đã ra hiệu cho cô đi đến gần tôi hay sao? Không nhìn thấy à? Mộ Ái Ni, cô đừng có mà giả vờ ngủ! Tôi không cho phép! Từ giờ về sau… cô chỉ được phép đi theo tôi, đền gần tôi, để tôi bảo vệ cho cô, biết chưa?", tôi cảm nhận thấy mình được Hy Triệt dịu dàng ôm gọn vào lòng.
Dựa vào thứ gì mà ra lệnh cho tôi?
Bởi vì anh ta là Thôi Hy Triệt ư? Hay là vì… tôi từng thích anh ta?
Thế nhưng lồng ngực anh ta ấm áp biết bao, khiến tôi không kìm được khe khẽ thở dài: "Cơ bản…, cơ bản là vì không tìm được phương hướng đến bên anh, bởi… đã không còn đường nữa."
"Cái gì?", Thôi Hy Triệt ôm ghì lấy tôi, khẽ hỏi.
"Không còn đường nữa…", nói đến đó, một giọt nước mắt rơi ra từ mắt tôi, để tránh không cho anh ta nhìn thấy, tôi vùi đầu mình vào sâu trong lòng anh ta, "5 năm trước, đã không còn đường đến nữa rồi…"
Là do tự tay anh làm, Thôi Hy Triệt.
Vì sao lại có dũng khí lớn như vậy để vứt bỏ, nhưng lại không có đủ dũng khí tương tự để tìm lại.
Dù thời gian đã trở nên khá xa vời, không còn cảm giác thấy những vết thương trong quá khứ, nhưng cuối cùng vẫn đến muộn…
Muộn rồi…
**
Thôi Hy Triệt khom người ôm lấy Mộ Ái Ni, nỗi lo lắng dần dần bị anh giấu xuống nơi sâu thẳm nhất trong lòng.
Đồ ngốc, sao lại ương ngạnh thế? Sao em không thể vứt bỏ tất cả để đi về phía anh kia chứ?
Thầm trách người đang nằm trong lòng mình, nhưng lòng anh trái lại còn thấy đau hơn.
"Sao không bảo vệ cho cô ấy?", anh trách người đứng phía sau mình.
"Tôi chỉ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của anh", bóng người mơ hồ trong làn khói trắng mang một vẻ kiên định khác thường.
"Chết tiệt! Nếu như cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ chôn anh theo", Hy Triệt giận dữ thốt ra câu đó.
Đừng có mà xảy ra chuyện gì, biết không, Mộ Ái Ni!
Chưa có sự cho phép của anh, không được ngủ, không được rời khỏi anh, không được đi về phía nào khác, không được để cho con tim em… không thích anh…
Gã Thôi Hy Triệt đó đột nhiên áp sát người tôi mà hoàn toàn không có dấu hiệu gì báo trước, đôi môi lạnh lùng bị phóng đại trong mắt tôi, mang một vẻ gợi cảm khiến người ta nghẹt thở. Anh ta dường như nhìn thấu sự hoảng loạn của tôi, thế nên khóe miệng hơi hé mở một nụ cười như có như không. Tôi nắm chặt lấy đầu chiếc chăn mềm mại, không chịu để lộ ra sự yếu đuối, còn tiến đến gần anh ta hơn, mắt mở to nhìn trừng trừng.
Đấu mắt.
1 giây, 2 giây, 3 giây… mười mấy giây…
Chúng tôi không kẻ nào chịu nhượng bộ.
Thế nhưng không khí xung quanh dần dần ấm lên, trở thành một không gian ấm áp.
Thôi Hy Triệt đưa tay ra, hướng về phía tôi.
Vì động tác nhỏ đó, tôi hoảng hốt tránh ra xa, nhưng những ngón tay của anh ta còn nhanh hơn, đã kịp gõ cốc lên trán tôi. Hy Triệt nở nụ cười nhẹ nhõm: "Cô là mèo hả? Mắt làm sao mà mở to như vậy."
"Mèo?", tôi đưa tay lên giữ trán, gầm gừ trong họng: "Anh coi tôi là thú nuôi hả?"
"Nếu như cô đúng là thú nuôi thì tốt biết bao", tiếng cười của Hy Triệt nghe nghèn nghẹn, có vẻ như đã nín lại từ lâu lắm rồi.
Rất ít khi thấy anh ta cười như vậy, một thứ cảm xúc thuần khiết đọng trong nụ cười tươi tắn ấy khiến người ta rung động, nét lạnh lùng ở đôi mắt dường như đã tan ra, giống hệt một tòa lâu đài ảo ảnh chập chờn trên mặt biển, đẹp tới mức khiến người ta vừa hoài nghi không biết đó là thực hay giả, vừa sẵn sàng lao đến đó mà không do dự.
Giống như một giấc mộng đẹp, làm cho người ta ngất ngây đắm chìm mà không muốn tỉnh dậy.
Tôi cứ mê mải trong đó cho tới khi giọng nói của Hy Triệt lại đập vào màng nhĩ: "Nếu cô là như vậy, thì có thể mãi mãi ở bên cạnh tôi rồi."
Oàng…
Một âm thanh cảnh báo ở cấp cao nhất vang lên trong đầu tôi, tim chợt đập thình thình như sấm nổ.
"Đủ rồi", tôi thấp giọng ngăn anh ta lại.
Đừng có nhìn tôi, đừng có nói chuyện với tôi, đừng có đến gần tôi…
Tôi có lời hứa với mẹ mình, tôi có Chân Ni, tôi có Thiên Diệp, tôi còn có cả giấc mơ mở một tiệm điểm tâm…
Nhưng sẽ không có Thôi Hy Triệt!
Anh ta đột nhiên đứng thẳng dậy, đi về phía cửa sổ.
Khi đó tôi mới để ý thấy đêm đã sâu lắm rồi, có vài giọt mưa lắc rắc từ bên ngoài cửa sổ bay vào, lấp lánh ánh sáng như những ngôi sao.
"Mưa rồi, tiếc là không được thấy sao", anh ta gần như thay đổi hoàn toàn chủ đề, cái bóng dáng cao lớn đó đứng thẳng trong bóng đêm bao trùm trở nên đẹp tuyệt


XtGem Forum catalog