Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2306 lượt.

vời và giữ nguyên vẻ hấp dẫn tới mức áp đảo người khác đó.
"Tôi mệt rồi!", tôi không buồn để ý đến anh ta nữa, tiếp tục nằm xuống giường.
Cuộc thi điểm tâm đó sau thế nào nhỉ? Chắc là tôi đã bị loại ra khỏi vòng thi đấu. Chân Ni có an toàn về đến nhà không?... Những câu hỏi ấy cứ quẩn quanh trong đầu, nhưng tôi không muốn hỏi anh ta.
"Làm thế nào bây giờ? Anh đã mua ở NASA (cục hàng không vũ trụ Mỹ) cho em một ngôi sao, lấy tên em đặt cho ngôi sao đó, nếu như em nhìn thấy thì tốt quá, đó là một ngôi sao màu xanh lam rất đẹp", Thôi Hy Triệt ngước mắt nhìn trời, thì thầm như tự nói với mình.
Tôi vùi đầu vào trong chăn, lấy hai tay bịt chặt tai lại, hét lên: "Đừng nói nữa! Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe. Tôi sẽ không tha thứ cho anh! Anh hại chết bố tôi, làm sao có thể dễ dàng tha thứ được? Không đâu! Tôi sẽ hận anh sau đó rời xa anh, đi thật xa khỏi anh! Vĩnh viễn rời xa anh!"
Những câu nói ấy vừa thốt ra, cả gian phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.
Yên tĩnh tới mức khiến người ta cảm thấy trống rỗng.
Bàn tay giữ chặt tai của tôi đột nhiên bị kéo ra, sau đó tiếp xúc với một vật gì đó lạnh ngắt.
Trong không khí căng thẳng ấy, tôi nghe thấy giọng nói cố chấp của Thôi Hy Triệt: "Anh không biết bố em đã xảy ra chuyện gì! Nhưng anh biết anh đã khiến em rất đau khổ, tình cảm của anh khiến cho em vô cùng đau khổ. Nhưng nếu như bắt anh phải lựa chọn một trong hai việc "Khiến em đau khổ" và "Từ bỏ em"…"
Thôi Hy Triệt ngập ngừng một chút, tôi nín thở như đang chờ đợi lời thánh dụ.
"Anh sẽ chọn cái trước, vĩnh viễn không bao giờ từ bỏ em."
Tôi cắn chặt môi, siết chặt bàn tay lại, vật thể lạnh giá đó hằn sâu vào lòng bàn tay, đau tới mức như tê liệt.
Thôi Hy Triệt bỏ ra ngoài, khi cánh cửa phòng được khép lại, tôi cố hết sức khống chế cơn run cầm cập đang ập đến toàn cơ thể, không thể để mình sụp đổ, không thể để mình rơi nước mắt.
Từ từ đưa bàn tay lên trước mắt, mở ra.
Sợi dây chuyền hình ngôi sao được chế tác tinh xảo phát ra thứ ánh sáng lung linh, có vẻ như cảm nhận được sự tồn tại của tôi, nó dần dần ấm nóng lên trong lòng bàn tay lạnh giá, sưởi ấm tim tôi.
Sợi dây chuyền mẹ đã tặng tôi…
Sợi dây chuyền hình ngôi sao bị mất đã quay trở lại…
5 năm rồi, anh vẫn không quên sợi dây này quan trọng đến thế nào đối với tôi ư?
Liệu có phải giống như anh nói, anh vẫn không hề quên tôi một phút nào?
Thế nhưng, vì sao trước khi đi anh lại còn làm cái chuyện kinh khủng đó?
Cái chuyện mà suốt đời tôi không thể nào tha thứ cho anh?

Nước mắt đột nhiên trào ra mà không hề báo trước, rơi xuống lã chã…
Không thể nào ngăn được…






Khoảng cách xa và gần của một vòng tay
Mệt quá, toàn bộ sinh lực dường như đã trôi đi đâu hết sau màn tranh cãi mới rồi.
Bởi sợi dây chuyền đã mất đi và lấy lại được trong tay nên con tim tôi, trái lại còn nứt ra một khoảng trống rỗng.
Trên chiếc giường phảng phất mùi mặn đắng của nước mắt, tôi một lần nữa rơi vào cảnh tượng của đoạn ký ức mà mình vĩnh viễn không bao giờ quên được.
"Cứu với, mau cứu bố tôi với", Chân Ni khóc gào lên, vừa kéo tay mấy nhân viên cứu hỏa.
Trong đầu đột nhiên đầy ắp những âm thanh đủ loại, sắc lẹm như một lưỡi dao…
"Ái Ni, có lúc bố chiều Chân Ni, nhưng con đừng quên rằng bố mãi mãi yêu con."
"Không bao lâu sau nữa, bố sẽ đưa ra một kết quả nghiên cứu gây chấn động toàn thế giới, đến lúc đó bố sẽ khiến các con cảm thấy tự hào."
"Ái Ni, đến xem quà bố mua cho con đây này."

"Nếu như em dám, anh sẽ giết em!"
"Mộ Ái Ni, bây giờ tôi mới thấy rõ con người cô! Hóa ra cô luôn coi tôi là một món đồ chơi, thật là cao mưu! Nhưng cô có biết không? Tôi sẽ không để cho cái văn phòng quái quỷ này tiếp tục tồn tại, tôi sẽ khiến cho nó vĩnh viễn biến mất, chỉ có thế cô mới không có cách gì xóa bỏ ký ức của mình đi được, mà sẽ phải nhớ đến một người không muốn nhớ như tôi, đó chẳng phải là một nỗi khổ đau vô cùng tàn khốc hay sao?"
"Liệu có phải là… những người giàu có luôn thích dùng những thủ đoạn vô liêm sỉ như thế để đạt được mục đích của mình?"
"Nếu như có thể khiến bản thân mình vui vẻ, có gì mà làm không được…"

Cuối cùng cũng đã hiểu hết mọi chuyện, tiền học bổng bị cắt, văn phòng nghiên cứu của bố bị nổ tung…
Tất cả, tất cả đều là do…
Thôi Hy Triệt!

"Không!", tôi gào lên đau đớn, hai mắt mở trừng trừng.
Hình ảnh trong tầm mắt dường như vẫn còn sót lại tàn dư của ngọn lửa khủng khiếp khiến người ta ngạt thở đó.
Phù phù phù…
Tôi hút thở một cách khó khăn, tâm trạng dần dần bình tĩnh lại, thấp giọng nói: "Không, Thôi Hy Triệt, tôi sẽ không tha thứ cho anh…"
***
"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau…", đó là câu trả lời lạnh lẽo mà Thiên Diệp đã nghe tới lần thứ N trong điện thoại.
Vừa mưa một trận xong, Thiên Diệp đứng trong màn đêm tăm tối bao trùm hơi ngẩng đầu lên, phòng của Ái Ni trên tầng 2 vẫn tối om.
Muộn n