Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Chính Yêu Nam Phụ

Nữ Chính Yêu Nam Phụ

Tác giả: Vũ Thu Trà

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 134817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/817 lượt.

iến anh nhẹ nhõm hẳn.
“Được rồi, Chu Ảm, anh cứ từ từ ăn đi nhé, em về phòng trước.”
“Em đi đi.” Anh không tiếp tục cản trở nữa, để cô đi.
Trở về phòng, An Vân Thương ngồi xuống giường được mấy phút thì dì Trầm Nguyệt gọi tới.
Cô vui vẻ bắt máy, nhưng chưa kịp nói gì, ở đầu bên kia Lâm Trầm Nguyệt đã lo lắng hỏi: “Vân Thương, con ở đó có an toàn hay không?”
“Dì à, có chuyện gì sao? Sao giọng dì lại có vẻ lo lắng như vậy?”
“Không có gì, chỉ là Mạc Tư dẫn theo mấy người bạn đến bãi biển chơi, hình như có người rơi xuống biển, hiện giờ người ta tìm đến cửa làm ầm ĩ. Sáng hôm nay trước cổng có rất nhiều người, cảnh sát cũng đã đến, dì chỉ lo lắng con ở chỗ đó không an toàn, nếu an toàn thì con hãy ở đó đi, nhớ kỹ lúc này tạm thời đừng trở về Lương gia.”






Là Tai Nạn Chết Người
“Vậy còn dì thì sao, dì vẫn ở đó sẽ không có việc gì chứ?” An Vân Thương không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cô nghe dì Trầm Nguyệt nói lại bắt đầu lo lắng cho sự an toàn của dì. Về phần Lương Mạc Tư, cô không có một chút thương cảmào cho anh ta. Lỗi là do anh ta tự mình dẫn bạn bè ra biển chơi mới xảy ra chuyện, anh ta tự gieo gió gặt bão, không cần phải lo lắng cho anh ta làm gì!
“Dì không sao, người bọn họ muốn tìm là Mạc Tư, nhưng Mạc Tư lại không về nhà nên họ cũng không làm khó chúng ta. Con không cần lo lắng cho dì, trong khoảng thời gian này tốt nhất con nên ở bên ngoài, đừng trở về có biết không. Dì sợ những người làm ầm ĩ ngoài kia thấy con vào Lương gia sẽ gây bất lợi cho con.” Lâm Trầm Nguyệt dặn dò vài câu rồi vội vàng cúp máy. An Vân Thương nghe rất rõ, ở đầu bên kia hình như đang tranh cãi rất ồn ào, xem ra hiện giờ Lương gia đang rất rối loạn.
Ngẫm lại cô vừa mới chuyển đi, Lương gia liền xảy ra chuyện lớn, An Vân Thương vừa cảm thấy lo lắng cho dì, vừa nghĩ Lương Mạc Tư đúng là tự làm tự chịu. Cô thấy dì Trầm Nguyệt nói rất đúng, bây giờ cô không nên trở về, chẳng những không chiếm được tình cảm của hai anh em Lương gia, mà có khi còn bị nghĩ xấu cho rằng cô trở về là để chê cười bọn họ.
Nghĩ vậy nên cô quyết định tiếp tục ở lại chỗ này, không quay về, cô tin rằng chuyện này không liên quan gì đến dì, chắc chắn dì sẽ không gặp nguy hiểm.
Có điều… Khóe môi anh nhếch lên, ý cười lan tràn trên gương mặt: “Khi thức dậy Tiểu Nguyệt chỉ nổi giận với người lạ, anh là anh của con bé, Tiểu Nguyệt rất quen thuộc với anh nên dĩ nhiên là không tức giận rồi.”
Tưởng Nguyệt ngồi trên giường nghe hai người nói chuyện, đại khái cũng hiểu được một chút, cô vội vàng nói đỡ cho anh họ mình: “Đúng vậy, đúng vậy, Vân Thương, tính tình anh ấy so với mình còn tệ hơn nên mình không dám chọc vào anh ấy. Thực ra, mình thật sự rất dễ nóng nảy lúc thức dậy.”
“Thật sao?” An Vân Thương chăm chú nhìn Tưởng Nguyệt, cô vẫn còn nghi ngờ Chu Ảm đã lừa cô.
“Đương nhiên là thật, cậu đừng suy nghĩ lung tung nữa, mình phải thay đồ, hai người ra ngoài hết đi.” Thấy An Vân Thương tiếp tục tra hỏi, Tưởng Nguyệt bắt đầu đuổi người.
“Anh ấy ra ngoài được rồi, mình cũng là con gái, cậu sợ gì chứ.” An Vân Thương không muốn đi, cô thản nhiên liếc nhìn Chu Ảm đang ngồi phía bên kia.
Chu Ảm đứng dậy, đi ra cửa, khi đến chỗ cô anh dừng lại: “Em cũng đi thay quần áo đi, đừng mặc váy đi chơi.”
“Vì sao?”
“Có vài trò chơi mặc váy không tiện.”
“Thực ra em không muốn đi, anh nhìn xem, chúng ta cũng không còn nhỏ nữa, đi vào trong đó chơi trò chơi không phải rất kỳ quái hay sao?”
“Đi thay đồ đi, anh thấy em nên ra ngoài chơi để thả lỏng một chút, đừng giữ những chuyện buồn trong lòng một mình, hiểu không.” Chu Ảm vỗ vai An Vân Thương, không để cô có cơ hội giải thích, nói xong liền bước đi.
An Vân Thương há hốc miệng, không biết phải nói gì cho phải. Cuối cùng cô vẫn phải thỏa hiệp quay trở về phòng thay quần áo.
Bầu không khí trong Lương gia rất u ám.
Lương Khải im lặng không lên tiếng, ánh mắt mờ mịt nhìn trân trân hai đứa con ngồi đối diện. Sáng nay Lâm Trầm Nguyệt nói với An Vân Thương là Lương Mạc Tư không về nhà, vì sợ cô lo lắng tình hình trong nhà bà vừa kể. Thực ra nửa đêm hôm qua Lương Mạc Tư đột nhiên trở về tìm Lương Mạc Sâm, nói tất cả mọi chuyện với anh trai.
Đến sáng nay Lương Khải và Lâm Trầm Nguyệt mới biết được chuyện bạn của Lương Mạc Tư đã chết ở trên đảo. Lúc biết được chuyện này, Lương Mạc Tư đã bị Lương Khải dốc sức đánh cho một trận.
Lúc này, người đứng đầu trong gia đình không nói lời nào, Lương Mạc Sâm cũng im lặng, nhưng Lương Mạc Tư ngồi bên cạnh Mạc Sâm thì lại có tật giật mình, vẫn đang không ngừng run rẩy, Lâm Trầm Nguyệt ngồi bên cạnh Lương Khải nhìn mà đau lòng.
Lâm Trầm Nguyệt nhẹ nhàng kéo cánh tay của chồng, nói nhỏ: “Anh Khải, anh đừng tức giận nữa, anh nhìn xem đã dọa Mạc Tư sợ đến như vậy rồi. Trước hết chúng ta nên hỏi rõ ràng, người kia mặc dù do Mạc Tư dẫn ra đảo, nhưng cũng không phải là do nó đẩy cô ấy ngã xuống biển đúng không.”
“Ai nhờ bà nói giúp cho tôi, bà nghĩ bà là ai hả?” N