The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1485 lượt.

i mắt đẹp híp lại, dường như đang suy tư việc gì đó.
“Sao thế? Chân còn đau à? Hay do ngủ không ngon? Vết thương không phải bị chảy máu chứ?” Thái Gia Tuyền dường như bị ảnh hưởng bởi thói quen nghề nghiệp nên hết sức quan tâm đến vết thương của anh.
“Thương vết thương không sao, chỉ có điều chân có chút căng căng, nên sáng sớm mới tỉnh giấc.” Hạ Cẩm Hiên từ từ bò dậy, vén chăn lên, lộ ra lồng ngực trần rộng rãi: “Có thể giúp anh lấy nhanh bộ quần áo không?”
“Xương phải từ từ hồi phục, chân của anh còn vì tích tụ máu bầm mà trở nên xanh, tím, nên ê ẩm sưng là bình thường, từ từ rồi sẽ tốt thôi. Buổi tối chườm nóng một chút sẽ tốt hơn —— ách, anh phải mặc cái nào?” Thái Gia Tuyền khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, buộc chính mình không nghĩ đến cái dáng vẻ lười biếng nhưng mê người của anh (chẹp chẹp chảy nước miếng…tỷ này sao mà tốt số), vừa hỏi vừa mở ra tủ treo quần áo.
“Tùy tiện, cứ theo ý em đi.” Hạ Cẩm Hiên vuốt vuốt đôi mắt còn chút nhập nhèm, hết sức tự nhiên nói. Anh bình thường ăn mặc cũng rất tùy ý, ngoại trừ trường hợp đặc biệt, bình thường đều mặc những bộ đơn giản có màu đậm, cũng may dáng người của anh khá chuẩn, quần áo cũng đều là hàng hiệu, mặc thế nào cũng không sao. Thậm chí với khí chất của anh không nhất thiết phải mặc hàng hiệu cũng thể hiện được phong thái.
Thái Gia Tuyền chọn một bộ quần áo thể thao màu xám tro, đưa cho anh: “Anh bây giờ đi đứng không tiện, mặc đồ thể thao là tốt nhất.”
Hạ Cẩm Hiên vui vẻ nhận lấy: “Em đúng là suy nghĩ chu đáo.” Anh bây giờ đùi phải kèm theo cặp nẹp, chỉ có quần áo thể thao rộng rãi mới có thể mặc được. Những quần áo bình thường ống quần rất bó không thể nhét chân vào được.
Nhìn anh tự mình mặc quần áo không mấy khó khăn, Thái Gia Tuyền xoay người định ra ngoài, nghe được Hạ Cẩm Hiên gọi với từ phía sau: “Giúp anh một chút được không? Trong phòng tắm đi lại bằng một chân rất dễ trượt ngã, tối hôm qua anh tắm thiếu chút nữa bị té.” Thái Gia Tuyền không nhìn thấy nụ cười giảo hoạt chợt lóe lên của anh.
Vì vậy cảnh tượng lại thành ra Thái Gia Tuyền đỡ anh đi rửa mặt, rồi si mê đứng ở bên cạnh nhìn anh cạo râu, sau đó đỡ anh ngồi vào trước bàn ăn ăn điểm tâm. . . . . .
Vừa ăn xong điểm tâm, Hạ Cẩm Hiên thoải mái duỗi bàn tay ra, Thái Gia Tuyền giống như người vợ thời phong kiến, ngoan ngoãn cúi người, để cho anh quàng vai, cô đỡ anh đi vào thang máy. Ở trong thang máy, anh cũng không có buông tay ra, thậm chí xấu xa đem sức nặng thân thể đè lên đôi vai mỏng manh của cô.
Thái Gia Tuyền thật là đáng thương, hoàn toàn không ý thức được, Hạ Cẩm Hiên đang lợi dụng tình thế để thân mật với người con gái mình thích, dùng bộ mặt nghiêm túc để giấu đi ý đồ của anh.






“Sao vậy? Thư là viết cho ai?” Tề Minh đợi nửa ngày, chỉ thấy rõ ràng là một bức thư ngắn, hai người lại nhìn chằm chằm thư rồi lâm vào suy nghĩ riêng, không có phản ứng nào, bất giác có chút nóng nảy.
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, mặt không có vẻ gì nhìn Tề Minh, mờ mịt lắc đầu.
“Có ý tứ gì?” Tề Minh không hiểu.
Hạ Cẩm Hiên đem thư đưa đến “Chính cậu xem đi.”
Tề Minh nhận lấy, chỉ thấy trong thư dùng tiếng Đức viết đơn giản hai câu: “Chiều thứ bảy, quán rượu Co-Co cửa Nam ngoài trường học. Không gặp không về.”
Vừa mới quay đầu, liền đụng phải một người, lồng ngực mà Thái Gia Tuyền đụng phải cứng rắn đến độ cô suýt thì ngất luôn.
“Em không sao chứ? Không ngờ rằng đầu em lại cứng như thế.”
Hả? Thanh âm này rất quen thuộc, còn nói tiếng Trung. Từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hạ Cẩm Hiên đang xoa xoa lồng ngực đau đớn của mình, muốn cười lại không cười nhìn cô.
“Làm sao anh ở đây?” Thái Gia Tuyền không chút suy nghĩ, bật thốt lên hỏi.
“Vấn đề này, nên là anh hỏi em mới đúng! Buổi sáng nhìn em ngủ ngon như vậy, không nhẫn tâm gọi em dậy, buổi trưa anh vất vả giải quyết công việc xong, trông cậy về nhà có thể ăn một bữa, kết quả chờ anh chỉ có bếp tắt nồi không. Để lại một tờ giấy, em lại chạy đến đây.” Hạ Cẩm Hiên nói rõ tội trạng của Thái Gia Tuyền, nói đến đầu Thái Gia Tuyền càng ngày càng thấp, hận không thể tìm lấy một cái lỗ để chui vào.
Hạ Cẩm Hiên nhìn Thái Gia Tuyền nửa ngày không có phản ứng, lại hỏi: “Tiểu Cẩu, em hôm nay trang điểm sao?”
“Ừ.” Thái Gia Tuyền vẫn cúi đầu, hàm hàm hồ hồ đáp một tiếng.
“A, rất đẹp, bình thường em cũng nên trang điểm, các cô gái nước Đức cũng hay trang điểm.” Ngay sau đấy lại chuyển sang lạnh lùng, híp mắt tà mị nhìn Thái Gia Tuyền: “Chỉ là em trang điểm như vậy cho ai nhìn đây?”
Thái Gia Tuyền trong lòng cả kinh, vội ngẩng đầu lên: “Em. . . . . . em . . . . .”
Hạ Cẩm Hiên là người thông minh cỡ nào chứ, Thái Gia Tuyền trong mắt anh chính là trong suốt, anh có thể nhìn ra trong lòng cô đang nghĩ đến cái gì.
“Em cho rằng anh thật sự gặp được diễm ngộ sao?” Nhìn cô gái đang hốt hoảng kia mà chế nhạo.
“Vâng, không, không phải, em chỉ là hiếu kỳ, nói không chừng là một anh chàng đẹp trai nước Đức đấy. . . . . .” Thái Gia Tuyền th