Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
ôm nay công lao của Cách Lạp là lớn nhất. Dì Mai nướng cho con một cái cánh gà to đùng"
Cách Lạp nhìn cô một cái
"Dì hình như tâm trạng không tốt"
"Hừ, dì rất vui vẻ, trẻ con biết cái gì"
Cách Lạp ngậm miệng, sau đó tự mình thả miếng thịt vào trong nồi.
"Cậu lừa anh ta làm gì?"
Đồng Nhan nhìn cô
"Anh ta quay về thành phố A có thể muốn tìm cậu"
"Thôi đi, nếu như muốn tìm mình thì đã sớm tìm rồi....Còn tại sao mình muốn lừa anh ta ư...."
Trình Mai Mai cười với Đồng Nhan
"Cậu biết sau khi mình chia tay với anh ta hi vọng lớn nhất là gì không?"
Đồng Nhan không nói lời nào
"Mình bây giờ hy vọng lớn nhất chính là, mình sống tốt, còn anh ta thì không"
Đồng Nhan suy nghĩ một chút, giống như cô ngày xưa cũng từng có suy nghĩ này, cô nhất định phải sống thật tốt, nhưng là...
"Đáng tiếc, mong muốn quá xa vời mà thực tế bao giờ cũng rất khó khăn..."
Trình Mai Mai cười khổ nói.
Không biết bởi vì bộ dạng mượn rượu giải sầu này của Trình Mai Mai hay bởi vì hôm nay được uống rượu miễn phí, cô nàng cứ uống rồi lại uống, Đồng Nhan ở bên khuyên cô ấy vài lần nhưng Trình Mai Mai vẫn cứ uống rượu hùng hục, hơn uống rất có khí phách, uống rượu trăng mà giống như đang uống bia, cùng với tửu lượng của cô quả nhiên không bao lâu liền say.
Sau khi ăn xong cơm tối, Đồng Nhan cưỡng chế, đem chén rượu trong tay cô giật lấy sau đó đem cô túm ra cửa.
Gió bên ngoài thật lớn, thật lạnh, Trình Mai Mai có chút tỉnh táo lại, chạy tới ven đường, muốn gọi taxi về nhà. Đồng Nhan thận trọng đỡ lấy thân thể lảo đảo lắc lư của cô, Tiểu Cách Lạp thở dài đi phía sau giúp Trình Mai Mai xách túi.
Thứ sáu nên taxi rất khó gọi, tay cô và Trình Mai Mai đều vẫy đến mỏi, chờ mãi cũng không thấy một chiếc nào trống. Đột nhiên, một chiếc BMW trắng dừng bên cạnh bọn họ, cửa sổ xe chậm rãi kéo xuống, sau đó lộ ra giọng nói
"Nhan Nhan..."
Đồng Nhan giữ vừng Trình Mai Mai, cười với người trên xe một tiếng
"Cô Tống, chào..."
Tống Tử Khâm liếc mắt nhìn hai cô, ánh mắt nhíu lại, Đồng Nhan cũng không giải thích được cô ta rốt cuộc là thân thiện hay là có ý đồ gì. Tống Tử Khâm nói
"Lên xe đi, bây giờ rất khó gọi xe, tôi đưa các cô về"
Đồng Nhan cười cuời
"Không cần, không dám quấy rầy Cô Tống"
"Ai da, ai không có gan làm phiền Tiểu Tống tử, tôi có gan..."
"Ừ, biết rồi"
"Dì ơi, dì có thể tắt hệ thống sưởi ấm đi không?"
Đồng Cách Lạp ngồi ở góc xe, cũng không quên mở miệng chứng minh sự hiện diện của mình
"Hệ thống sưởi mở lớn quá, cháu khó chịu, có lẽ dì Mai cũng không chịu nổi, dì phải mở cửa sổ ra để cho dì ấy hít chút không khí thoáng mát chứ"
Đồng Nhan nhìn Tống Tử Khâm, cô ta chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, cô cảm thấy con trai mình thật sự lợi hại.
"Việc ấy..."
Tống Tử Khâm hồi lâu không nói gì, sau đó tắt hệ thống sưở,i nhưng cô ta cũng không mở cửa sổ, ngược lại hơi tăng tốc xe.
Vì đột nhiên tăng tốc, Trình Mai Mai hơi ngả về phía sau, đầu đụng vào cửa xe
"Này, cô có biết lái xe không?"
Giọng cô nàng không lớn không nhỏ, mọi người đều có thể nghe rõ.
Tống Tử Khâm im lặng, lâu sau mới chậm rãi thốt lên một câu
"Xin lỗi.."
Nghe Tống Tử Khâm nói, Đồng Nhan thiếu chút nữa bật cười, có điều cũng khó trách, loại tiểu thư chuẩn mực giống Tống Tử Khâm rất ít khi nổi cáu, lúc nào cô ta cũng tao nhã, không nhiễm khói lửa của nhân gian.
Hồi còn học đại học, có một nữ minh tinh Đài Loan mới nổi, dáng dấp rất động lòng người, Tống Tử Khâm có vài phần giống cô ta, tướng mạo cũng thông minh, thoải mái, hơn nữa cô nàng nói chuyện luôn nhỏ nhẹ, đối đãi với người khác hết sức dịu dàng nên khi ấy, cô ta cũng được xem như người trong mộng của các chàng trai. Chẳng qua, cô ta không hề để những chàng trai kia vào trong mắt, cô ta thích Tần Nhiên, dù khi đó Tần Nhiên đã trở thành bạn trai của cô, cô ta cũng rất cố gắng bảo vệ tình yêu của mình, tranh thủ mọi nơi mọi chỗ.
Cảm giác của cô đối với Tống Tử Khâm cũng không tệ, dù sao cô và cô ta tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, khi đó có rất ít cô gái cùng giai cấp mà tương đương tuổi các cô, hơn nữa cha của Tử Khâm làm việc cho cha cô, các cô xem như cùng nhau lớn lên. Dù không thân thiết lắm, nhưng quan hệ cũng khá tốt. Sau này, Tống Tử Khâm trăm phương nghìn kế tìm cách tiếp cận Tần Nhiên, dùng chiêu bài "Tình yêu là vô tội", vô cùng cố chấp và nỗ lực, vì vậy, cô có c