Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.

n Nhiên lãnh đạm
"Không cần khách khí..."
Trác Chính Dương cười
"Vậy không tiễn Tần tổng nữa, kem dưỡng tay của Tần tổng nên giữ lại Tống Tử Khâm dùng đi."
-
Đồng Nhan dìu Trác Chính Dương đang khí thế hừng hực tới cửa, cô hỏi anh
"Sao lại chạy ra ngoài, cô y tá mặc kệ để anh đi sao?"
Trác Chính Dương vẫn còn tức giận, trán loáng thoáng nổi gân xanh
"Em còn hỏi anh vì sao lại chạy đến đây, lúc em cúp điện thoại có nghĩ rằng anh lo lắng cho em thế nào không?"
Đồng Nhan biết mình đuối lý, hơn nữa khi Trác Chính Dương chống gậy đi về phía mình, trong lòng cô thấy hơi xúc động, cô dịu dàng nói với anh
"Xin lỗi, em không muốn anh lo lắng mà thôi"
Trác Chính Dương nghe cô nói vậy thì nguôi giận một chút, chống gậy đi vào, ngồi trên ghế salon.
Cách Lạp thấy Trác Chính Dương tới thì rất vui vẻ, ngồi xổm nghiên cứu thạch cao trên chân anh
"Anh hùng chân ngắn cứu mỹ nhân, ba thế mà vẫn còn đi được sao?"
Trác Chính Dương sờ đầu Cách Lạp
"Cứu mỹ nhân? Ba tới cướp vợ chứ?"
Sau đó nói với Đồng Nhan
"Mở TV đi, anh đi đứng bất tiện"
Đồng Nhan nhận lệnh mở TV lên, sau đó nói với anh
"Anh....ăn cơm tối rồi à?"
"Còn chờ người nào đó hấp lươn cho ăn đây"
Anh liếc nhìn túi lươn trên tay cô, tâm tình tốt lên
"Nhanh đi nấu cơm đi, đừng để hai người bọn anh đói bụng nữa"
Đồng Nhan đi vào phòng bếp, phát hiện trên bàn ăn chặn một tờ giấy của Trình Mai Mai để lại.
"Mình ra ngoài có việc, đêm nay không về, đừng lo lắng, còn nữa, sau khi tìm được Cách Lạp thì gọi cho mình"
Đồng Nhan lập tức gọi cho Trình Mai Mai, đợi một lúc thì điện thoại kết nối, nhưng người nghe lại là Thiệu Vũ Hành.
Cô giật mình
"Mai Mai ở cùng anh?"
Giọng Thiệu Vũ Hành vẫn lịch sự
"Ừ, Mai Mai ở cùng tôi, giờ cô ấy đang trong nhà tắm nên không nghe được điện thoại"
Hai từ "nhà tắm" khiến cho Đồng Nhan tượng tưởng xa xôi, cô xem lại tờ giấy Trình Mai Mai viết kết hợp với việc tâm tình bất thường của cô nàng mấy hôm nay, cô nóng cả người, cho rằng trong chuyện này có sự mờ ám rất lớn.
"Nếu anh dám làm bậy với cô ấy, tôi...."
Cô vẫn chưa uy hiếp xong thì Thiệu Vũ Hành đã bảo đảm với cô
"Yên tâm đi Nhan Nhan"
"..."
Đồng Nhan dập máy, giọng của Trác Chính Dương từ phòng khách vang lên
"Trình Mai Mai đã là một người phụ nữ trưởng thành rồi, em lo gì?"
Đồng Nhan suy ngẫm, cho rằng Trác Chính Dương nói cũng phải. Cô mất hơn một tiếng cuối cùng cũng làm xong món lươn hấp, cô lót tay, lấy lươn trong nồi điện ra, lập tức, cả phòng bếp tràn đầy mùi vị của lươn hấp.
Trác Chính Dương gặp một miếng lươn hấp bỏ vảo trong miệng nếm
"Cũng không tệ..."
Dù anh vừa mới oán trách với cô để anh đói bụng nhưng anh vẫn vô cùng chậm rãi ăn cơm, Cô chỉ xào nấu vài món, có điều cũng đủ cho ba người ăn.
Sau khi cơm nước xong, Trác Chính Dương ngồi xuống đất cùng Cách Lạp chơi điện tử. Máy game này là Trác Chính Dương cho Cách Lạp, mỗi khi anh tới đều có thể chơi mấy ván với nó. Đồng Nhan rửa bát xong, từ bếp đi ra, bắt đầu cởi tạp dề. Có lẽ nút thắt tạp dề sau lưng bị cô siết chặt nên cô không tháo ra được.
Trác Chính Dương nhìn cô
"Qua đây, anh cởi giúp em"
Cô đi đến, vì Trác Chính Dương đang ngồi dưới đất, hơn nữa một chân bất tiện nên cô đưa lưng về phía anh, hơi khom người để anh tháo giúp cô, tư thế này làm cô hơi mệt.
Trác Chính Dương gỡ nút thắt rất chậm, cô giục anh
"Nhanh lên, khom lưng mệt chết mất"
"Được rồi, gỡ được rồi"
Trác Chính Dương sau lưng nói với cô, không biết vì sao giọng anh chợt trở nên thân mật.
Đồng Nhan đứng thẳng người, vòng tạp dề qua cổ, cởi ra. Cô kéo chiếc rèm trắng trên cửa sổ, nhìn bên ngoài đang mưa rất to. Cô xoay người lại, Trác Chính Dương thở dài, cười với cô
"Trời mưa to như vậy, có lẽ đêm nay anh không về được"






Trác Chính Dương chống gậy tựa vào cửa sổ, khóe miệng tủm tỉm nhìn Đồng Nhan đang thu xếp ga giường ở bên trong, nói
"Nhan Nhan, anh không thích ga giường màu đỏ,anh thích màu sắc nhạt hơn"
Đồng Nhan hận không thể ném thẳng cái gối trong tay vào anh, cô tức giận vuốt nhăn ga giường, xoay người nói với anh
"Vậy giờ anh ngủ hay không ngủ, thực là nhiều chuyện, bây giờ em gọi viện trưởng tới đón anh về nhé, ga giường ở bệnh viện đều là màu nhạt"
Nét mặt Trác Chính Dương lười biếng, khóe miệng nhếch lên
"Kết hôn với anh đi"
Trác Chính Dương nhắc nhở cô, giọng thản nhiên
"Dù cho em có yêu anh hay không, chúng ta vẫn cứ kết hôn"
Ánh mắt anh rất sáng, rạng rỡ như ánh nắng mặt trời làm cô không dám nhìn trực tiếp.
Trác Chính Dương thấy cô lặng lẽ, anh cũng mặc kệ, sau đó nói
"Đừng nói chuyện gia thế với anh, đó không phải là em, một Đồng Nhan không biết sợ hãi, anh chỉ cần một câu nói của em, em bằng lòng hay không bằng lòng cho phép anh ở bên cạnh em, cùng em chăm sóc Cách Lạp"
Anh nói rất chậm, từng lời từng lời đều rất rõ ràng.
Đồng Nhan nhìn anh
"Cho dù mục đích em kết hôn với anh không hề tron