Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

"
Sắc mặt bà Tần tối sầm lại nhưng Cách Lạp cũng không thèm quan tâm, quay đầu đi chỗ khác, nhìn Tần Nhiên, không nói lời nào. Đồng Nhan kéo Cách Lạp tới cạnh mình, tay kia đặt trên bả vai nó. Con trai của cô so với cô thì dũng cảm hơn nhiều, nhưng có đôi lúc cô thà rằng Cách Lạp can đảm ít đi một chút, giống như những đứa trẻ bình thường, ánh mắt không vướng âu lo.
"Đừng trách Tử Khâm, đây là ý của tôi, tôi bảo nó đưa cậu bé này tới cho tôi nhìn một chút"
Bà Tần thản nhiên nói, bà nhìn Tần Nhiên sau đó đảo mắt qua Đồng Nhan
"Cô không cảm thấy chúng ta cần nói chuyện sao?"
Đồng Nhan im lặng, cô cúi đầu liếc nhìn đủ loại bánh trên bàn trà, trong lòng nực cười, Cách Lạp ghét nhất ăn bánh điểm tâm. Cô cúi người xuống nói với Cách Lạp
"Mẹ cần nói rõ một số chuyện với họ, con đi ra ngoài chơi một lúc được không?"
Cách Lạp cau mày nhìn cô, ánh mắt hơi nghi ngờ
"Một mình mẹ không sao chứ? Mẹ có thể bảo đảm không bị họ ức hiếp không?"
Dừng lại, nó thấp giọng, oán trách
"Sao mẹ không biết tìm viện binh thế?"
"Mẹ con sẽ không có chuyện gì đâu"
Giọng Tần Nhiên thờ ơ truyền tới từ phía sau.
Cách Lạp khe khẽ hừ nhỏ, gò má non nớt lộ ra biểu cảm xem thường, sau đó nó đi lướt qua Tần Nhiên, ra ngoài, một cô giúp việc đi theo Cách Lạp, trong tay vẫn còn cầm một chiếc kẹo bảy màu, có lẽ vừa rồi dùng cái này để dụ dỗ Cách Lạp.
Cách Lạp vừa rời đi, trong phòng khách im lặng hẳn, bà Tần nói
"Cô Đồng, nên ngồi xuống nói đi"
Đồng Nhan không hề ngại ngùng, thoải mái ngồi xuống, đột nhiên cảm thấy tình hình nơi này giống như đang trá hình tra hỏi, hơn nữa đối với cô mà nói, đây vẫn là một cuộc ác chiến.
Mẹ con Tần gia cộng thêm con dâu Tống gia, không ai là ngồi không, người vợ cũ như cô một mình chiến đấu, xác suất chiến thắng rất thấp. Cách Lạp nói, sao cô không tìm viện binh. Con trai của cô thật biết phân tích tình huống!
-
"Năm ấy, tôi không tài nào hiểu nổi tại sao cô muốn sinh đứa trẻ kia, nhưng nếu đã sinh ra, tôi cũng đành thừa nhận sự tồn tại của nó"
Bà Tần nhìn thoáng qua Đồng Nhan, nói những lời như thể rất hiểu lý lẽ.
Đồng Nhan cười khẽ
"Cách Lạp không cần được Tần gia các người công nhận, nó sẽ không bước qua cánh cửa Tần gia cho nên bà căn bản không cần miễng cường thừa nhận sự hiện hữu của nó"
"Chẳng lẽ cô muốn tôi để cốt nhục của Tần gia theo cô sống cuộc sống khổ cực bên ngoài sao, sau này khi cô lập gia đình, chẳng lẽ lại để đứa trẻ Tần gia mang họ nhà chồng cô?"
Giọng bà Tần lạnh lẽo hơn.
Đồng Nhan cười giễu cợt, chậm rãi nói
"Thật ra tôi không hiểu nổi, Tần gia các người rốt cuộc đang suy nghĩ gì..."
Cô nhìn về phía Tần Nhiên
"Năm ấy anh muốn tôi phá thai, vây anh có phải là đã bỏ rơi Cách Lạp hay không, bây giờ ầm ĩ gì chứ, về sau anh và cô Tống sẽ còn có con cái"
Sắc mặt Tần Nhiên càng lúc càng trắng bệch, cơ thể anh vô lực dựa vào tường, không nói gì.
Đồng Nhan không nhìn anh nữa, nói với bà Tần
"Trước kia khi tôi còn là con dâu của bà, từ nhỏ tôi đã không có mẹ nên khi đó tôi thật lòng đối xử với bà như mẹ tôi, nhưng bà không thích tôi, lúc ấy tôi nghĩ, có phải tôi quá ngu ngốc không, vì sao tôi phải nỗ lực điên cuồng như vậy để khiến bà thích tôi hơn, đáng tiếc không đạt được điều gì. Sau này tôi hiểu rõ, có một số việc đã được định trước, ví dụ như tôi là con gái của Đồng Kiến Quốc, vì vậy bà không thích tôi, nhưng tại sao bà không nghĩ Cách Lạp là cháu trai Đồng Kiến Quốc, chẳng nhẽ bà thật lòng yêu mến nó sao? Hoặc, tôi hỏi bà một vấn đề, nếu Cách Lạp là một đứa trẻ ngốc nghếch, hay khiếm khuyết về trí tuệ, bà còn muốn tranh đứa bé này cùng tôi hay không?"
Nét mặt bà Tần tối đen, so với hồi nãy khó coi hơn vài phần
"Tôi muốn đứa bé này, tôi có thích nó hay không chẳng quan hệ gì"
Đồng Nhan châm biếm
"Xem ra chuyện này khó có thể giải quyết êm đẹp, nếu không thể giải quyết vấn đề, chúng ta nhất định dùng đến pháp luật đi, bà có thể ở trên tòa án nói những lời giống như vậy sao?"
Bà Tần mặt lạnh nhìn cô, Đồng Nhan nói tiếp
"Bà muốn Cách Lạp, chỉ vì dòng máu của nó có một nửa là của Tần gia, không hề xuất phát từ tình yêu thương, hơn nữa cha tôi và chồng bà có khúc mắc, nếu Cách Lạp thực sự bước vào Tần gia, không chừng sẽ bị bà ngược đãi..."
Cô nói rất thờ ơ, trong mắt đầy sự chê cười, nhưng bàn tay cô đã rịn đầy mồ hôi từ lúc nào.
Bà Tần nghiêm nghị nói
"Cô không nên nói bậy"
Đồng Nhan nhẹ nhàng
"Tôi chỉ đang suy nghĩ như vậy, Tần gia các người sự nghiệp to lớn, nếu các người náo loạn trên tòa, tôi đoán sẽ chịu tổn thất rất nhiều, nhưng nói việc này không phải tôi muốn vứt bỏ Cách Lạp, các người thế lực lớn, tòa án không phải do các người mở. Nếu chúng ta thực sự ra tòa, mặc kệ chuyện gì cũng phải dựa trên lẽ phải, đạo đức mà nói, còn trên mặt luật phát, Cách Lạp vĩnh viễn sẽ chỉ là Đồng Cách Lạp, không phải Tần Cách Lạp"
Bà Tần cười khẩy
"Đồng Nhan, cô đừng ngây thơ, đừng nghĩ luật pháp sẽ thiên vị cho người mẹ độc thân như cô, thẩm phán sẽ suy xét bên nào thích hợp cho đứ


Duck hunt