Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

ã nói ..anh không muốn em phải miễn cưỡng..."
Anh chưa nói hết, cô đã ngẩng đầu lên, hôn anh.
Cô đặt máy sấy qua một bên, chưa kịp tắt nguồn,tiếng máy sấy vang lên "vù vù..." , gió nóng phả vào áo ngủ caro vải bông của cô, khiến vạt áo hơi lật lên.
"Anh thần kinh hả, em không hề miễn cưỡng lâu rồi, chẳng lẽ anh không nhận ra sao?"
Sau khi Đồng nhan buông đôi tay ôm phía sau lưng anh, hơi thở hơi loạn, hai gò má ửng hồng, đôi mắt ướt át như vừa dầm mưa, khẽ chớp.
Trác Chính Dương ngẩn ra, cơ thể căng thẳng, đôi mắt nóng bỏng nhìn cô. Tay anh đặt ngang lưng cô, độ ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua người cô, nhưng bàn tay ấy lại dứt khoát không động đậy.
Đồng Nhan nhìn thẳng vào mắt anh
"Anh không tin em?"
Trác Chính Dương bế cô lên, đặt cô lên bàn trang điểm, giọng anh khàn khàn, giống như dây dàn bị căng, chỉ cần một khuấy động nhỏ cũng có thể đứt phựt. Anh giật nguồn điện máy sấy, tiếng gió thổi ngừng lại, bầu không khí giữa anh và cô cũng theo đó đông cứng, như băng mỏng trên mặt hồ, chỉ cần ném một viên đá nhỏ. miếng băng sẽ "ào ào" vỡ tan.
"Dù em nói thật hay giả, anh cũng sẽ tin là thật...."
Nói xong, anh hôn lên cổ cô, tinh tế mút máp, từng tấc từng tấc dời xuống phía dưới....
...
Hôm sau, Trác Chính Dương không đi làm, lúc cô tỉnh giấc, anh đang chơi điện tử với Cách Lạp rất lâu rồi. Cách Lạp ngẩng đầu nhìn cô
"Chờ mẹ lâu lắm rồi, mẹ nhanh rửa mặt đi"
Đồng Nhan hơi ngạc nhiên
"Hai người chờ mẹ à?"
Trác Chính Dương đứng dậy đi về phía cô, nhìn cô, trả lời
"Bọn anh đợi em đi sắm tết"
Anh dừng lại, hơi cúi người, thì thầm bên tai cô, khẽ nói
"Nếu hôm nay thấy mệt thì mai chúng ta đi"
Đồng Nhan theo bản năng, đẩy anh ra
"Anh, lưu manh"
Vào mùa đông, thành phố A hiếm hôm nào có thời tiết đẹp như vậy, ánh mặt trời rực rỡ, chiếu lên mặt, vô cùng ấm áp. Trên đường dòng người nhộn nhịp, cũng đủ để chứng minh ngày hôm nay thích hợp ra ngoài sắm đồ.
Cô và Trác Chính Dương mỗi người dắt một tay của Cách Lạp, giống như cảnh một nhà ba người dắt nhau dạo phố. Trên đường đi, bọn họ từ đường Nam Kinh sầm uất, đi xuyên các con hẻm nhỏ khác nhau, trong tay Trác Chính Dương cũng xách đầy các loại đồ tết.
Đây là lần đầu tiên anh mua sắm đồ tết, trước đây, mỗi lần mừng năm mới, đồ tết trong nhà đều do người giúp việc chuẩn bị đầy đủ, khi anh trưởng thành, anh cũng cũng không còn khái niệm đón năm mới nữa, huống hồ là mấy việc mua đồ lặt vặt này.
Đồng Nhan chỉ vào một cửa hàng viết câu đối, nói
"Chúng ta vào mua câu đối phù hợp đi"
Trác Chính Dương suy nghĩ
"Không được, chữ viết của Cách Lạp ngày càng tiến bộ, câu đối năm nay giao cho con viết đi"
Dừng lại, anh nói thêm một câu
"Sau này, câu đối mỗi năm đều do con viết"
Cách Lạp 囧
Đồng nhan 囧
Mua sắm được hơn một tiếng đồng hồ, Trác Chính Dương dẫn cô và Cách Lạp tới một quán trà. Tiệm trà này trang trí cực kỳ giốngvũ trường của Thành phố Thượng Hải ngày xưa, cửa kính đủ màu sắc, nội thất trang nhã, đơn giản, điểm nhấn là những bức tranh sơn dầu đẹp mắt.
Bánh ngọt của quán trà này có mùi vị rất ngon, không chỉ cô thích mà Cách Lạp cũng rất vừa ý, nó vốn không thích đồ ngọt, vậy mà cũng ăn mai miếng bánh hoa quế.
Trước mặt cô đặt một chén màu đỏ, lá trè xanh đậm thả trong nước sôi trôi nổi lên xuống, cô nhìn say sưa, không dứt ra được.
Chợt, cô nhớ tới một chuyện
"Em nhớ hôm nay anh phải tới bệnh viện tái khám đúng không?"
Trác Chính Dương
"Vất vả lắm mới đi chơi được một hôm, chẳng lẽ lại phải đi bệnh viện sao?"
Đồng Nhan nở nụ cười vô hại
"Không thể thương lượng, chút nữa chúng ta đi bệnh viện"
Chân Trác Chính Dương đã khá lên nhiều, gần như giống người bình thường, cũng bỏ thạch cao khá lâu rồi, nhưng bác sĩ đề nghĩ cuối tuần đi khám lại một lần nữa.
-
"Tình hình rất tốt, nhưng tạm thời không thể di chuyển nhiều"
Vị bác sĩ già cười tủm tỉm, trêu ghẹo
"Gần đây Trác thiếu tới rất đúng hẹn, không giồng hồi xưa, lúc nào cũng cần tôi giục, thật không biết lớn nhỏ, quả nhiên đây là điểm khác biệt giữa một người đàn ông đã có gia đình và người đàn ông độc thân"
Trác Chính Dương cắt ngang
"Nếu hâm mộ, bác cũng cân nhắc việc tái giá đi, cháu mong được uống rượu mừng của bác đây"
Ông bác sĩ quay đầu, than phiền với Đồng Nhan
"Nhan Nhan, Chính Dương còn cần được huấn luyện, dạy bảo nhiều, tính khí thằng nhãi này rất ngang tàng"
Đồng Nhan cười
"Được ạ, Bác Tống"
Ông bác sĩ này là em trai của Tống Hà Kiến, Tống Hà Lượng, ngày trước làm trong viện quân y, bây giờ là viện trưởng bệnh viện Đệ Nhất.
Hồi ấy, trong đại viện, Tống Hà Lượng rất hay chơi cùng bọn trẻ con, bọn nhóc cũng rất thân thiết với ông, nếu con cái nhà ai phạm lỗi, chúng nó sẽ trốn trong nhà ông, chúng nó biết như vậy có thể tránh ăn một trận đòn
*Đại viện: khu vực có nhiều gia đình ở.
Đồng Nhan nhớ lại hồi nhỏ, khi bọn trẻ trong đại viện phải đi tiêm chủng, Tống Hà Lượng đều chuẩn bị rất nhiều kẹo, chính sách dụ dỗ này đối với những người bạn nhỏ rất có