Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

hiệu quả, nhưng đối với đứa trẻ ngang bướng như Trác Chính Dương lại không ảnh hưởng mấy.
"Nếu không, cháu cho bác kẹo, bác cũng cho cháu tiêm thử lên cánh tay của bác nhé"
Lúc ấy, Trác Chính Dương đang trong giai đoạn thay răng, hai răng cửa phía trước trống không, khi nói chuyện bị gió lùa vào vô cùng lợi hại.
Khi ấy, cô cố nhịn cười, hăng hái cười nhạo anh
"Trác Chính Dương, không có răng, không dám tiêm, không ăn được kẹo"
...
"Chú.."
Ngoài cửa truyền tới một giọng nữ quen thuộc.
Trác Chính Dương quay đầu, khóe miệng mỉm cười
"Hóa ra là Tử Khâm..."
"Thật khéo, hai người đều ở đây"
Tống Tử Khâm tươi cười, đi tới
"Chú, ba cháu gọi chú buổi tối tới ăn cơm đấy"
Tống Hà Lương tái mặt
"Cháu về chuyển lời với ba cháu, cánh cửa nhà ông ấy, Tống Hà Lượng chú không muốn bước vào"
Nụ cười trên mặt Tống Tử Khâm vẫn không giảm
"Chú, chú cần gì phải như vậy chứ, mọi người đều là người một nhà, tại sao lại cư xử như người xa lạ thế"
Tống Hà Lượng im lặng, sau đó nói
"Tử Khâm, cháu về đi"
Tống Tử Khâm định rời đi, chợt xoạy người lại hỏi
"Tình hình mẹ cháu thế nào rồi?"
Tống Hà Lượng liếc nhìn bản báo cáo trên bàn
"Tình hình khá nghiêm trọng, ngày mai vài vị chuyên gia từ Mỹ sẽ tới, phải thảo luận kỹ lại lần nữa"
Tống Tử Khâm gật đầu, rồi cười với cô và Trác Chính Dương, sau đó ra khỏi cửa.
Nghe Tống Tử Khâm và Tống Hà Lượng nói chuyện, trong lòng Đồng Nhan thấy bất an, chẳng lẽ bà Tống không chỉ bị tổn thương xương cụt? Còn bị thương ở đâu mà cần mời bác sĩ ở Mỹ sang?
Cách Lạp cúi đầu, Sắc mặt nó lúc này cũng không hề khá hơn.
Tống Hà Lượng phát hiện thấy nét mặt cô không tốt, nói
"Hôm qua bà Tần được đưa tới đây, bị nhồi máu cơ tim"
Đồng Nhan "a" một tiếng, nhanh chóng hiểu được, Tống Tử Khâm sẽ sớm trở thành con dâu của Tần gia, gọi bà Tần là "mẹ" cũng không phải chuyện gì kì lạ. Hơn nữa, hôm qua bà Tần được đưa tới đây sao? Tối qua là tết ông táo, chẳng lẽ ăn sủi cáo rồi lên cơn nhồi máu cơ tim à?
Trác Chính Dương liếc nhìn sắc mặt cô, trầm mặc đứng lên, một tay kéo Cách Lạp, một tay kéo cô ra cửa. Cô và Trác Chính Dương đi tới đại sảnh bệnh viện, cô bóp bóp lòng bàn tay anh
"Sao lại khó chịu, đừng bực bội, bực bội là thói quen xấu..."
Nghe cô nói thế, Trác Chính Dương nở nụ cười ấm áp, anh cúi người, khẽ nói
"Không nên buồn bực, vậy nên thế nào?"
Hơi thở của anh nóng bỏng, chậm rãi phả vào cổ cô, mặt cô đỏ lên, vội vàng đẩy anh ra.
Trong lúc cô và Trác Chính Dương đang trêu đùa nhau, vừa chuyển tầm mắt thì thấy Tần Nhiên đang từ cửa chính đi vào.
Anh lạnh nhạt nhìn bọn họ, bước chân không hề dừng lại, lướt qua họ, tiếp tục đi vào bên trong. Khuôn mặt anh hơi tiều tụy, nhưng cô nghĩ: Người mẹ tôn kính của anh ta bị bệnh, tiều tụy như vậy biển hiện anh ta rất hiếu thảo.
"Đi thôi"
Trác Chính Dương duỗi tay, vòng ở eo cô, nụ cười trên mặt anh rạng rỡ vô cùng.






Đêm ấy, anh quyết định ra nước ngoài, anh lấy đó làm lý do mời cô đi ăn cơm, cô không hề nhíu mày sảng khoái đồng ý.
"Được, phía sau trường có một quán ăn gọi là \'Vương đại tẩu\', 8 giờ tối nay, không được chậm trễ, quá giờ, cuộc hẹn này mất hiệu lực"
Anh nói
"Đừng gọi tên họ Tần kia đấy!"
"Anh yên tâm đi, dù gọi anh ấy, anh ấy cũng sẽ không tới, anh ấy đâu nhàn rỗi như hai chúng ta"
"Ai giống hắn ta"
Cô cười
"Được, mấy ngày nữa anh phải đi rồi, em không cãi nhau với anh, Trác thiếu nói gì thì chính là cái đó, chỉ cần anh nói một tiếng không thích, em liền đi luôn"
Anh khẽ cười, dừng lại, rồi nói tiếp
"Nhan Nhan, nếu không, em suy nghĩ về chuyện đi ra nước ngoài cùng anh đi"
Cô ngẩn người
"Em ở đây vô cùng tốt, không muốn suy nghĩ về việc ra nước ngoài"
Anh lạnh nhạt, châm biếm
"Em ở lại đây, là vì anh ta?"
Cô mỉm cười
"Đương nhiên"
Anh hận không thể bóp chết người phụ nữ này
"Đồng Nhan, đầu em bị lừa đá rồi"
Cô chớp chớp mắt
"Không phải bị lừa đá, mà bị trúng mũi tên của thần Cupid rồi"
"Em đúng là thần kinh"
"Người phụ nữ đang yêu đều thần kinh"
....
Tối hôm ấy, cô và anh đã giải quyết hơn hai chục lon bia. Vị cay tê dại của tôm hùm hòa với vị đắng của bia lưu lại nơi đầu lưỡi anh, đầu lưỡi anh không còn cảm giác. Vị cay ngập khoang mũi, rõ ràng anh bị sặc đến nỗi chảy nước mắt, thần kinh cũng bị sặc tới mức đau buốt, anh giật mình, chợt hiểu ra một số chuyện.
Anh, Trác Chính Dương yêu Đồng Nhan.
Đáng tiếc, bên cạnh cô đã có một người khác.
Đáng tiếc, cô chỉ coi anh là bạn thân.
Cô uống có phần say , choáng váng, cô chê cười anh không ăn cay, sau đó lấy từ trong túi ra một hộp thuốc đau dạ dày
"Em sợ anh đau dạ dày, không chịu nổi thức ăn ở quán này nên đặc biệt chuẩn bị thuốc này cho anh...Sao, em lo lắng chu đáo không?"
Anh nhận lấy hộp thuốc trong tay cô
"Đứng lên đi, anh đưa em về"
Cô lắc đầu, lấy điện thoại ra
"Em gọi anh ấy tới đón em, có bạn trai để làm gì"
Anh giật lấy điện th