Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341901

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.

Trạm gọi món xong, đưa menu cho phục vụ, khẽ liếc nhìn An Duyệt Sinh. Bỗng chốc An Duyệt Sinh có cảm giác giống như mặt mình bị kim châm vậy. Anh không tin có người có ánh mắt sắc như vậy, lấy tinh thần nhìn lại thì thấy ánh mắt của Đường Trạm tràn đầy vẻ ấm áp và thân thiện.
“Xin lỗi, hôm nay tôi không mang tiền, bữa ăn này đành phải để hai người mời rồi”.
“… Hai người nói chuyện tiếp đi, cứ xem tôi như người lạ là được”.
Ông ta đang kể chuyện cười, hay là cố tình giở trò? Chỉ cần hai chữ Đường Trạm là có thể ăn cơm ở tất cả các nhà hàng trong thành phố Thánh Anh này, đâu cần phải mang tiền gì gì đó chứ?
Nhưng Đường Trạm không giống như đang kể chuyện cười, ông ta rất tập trung vào việc dùng bữa.
Phong Bình và An Duyệt Sinh ngồi im nhìn ông ta ăn. Cảm giác rất mơ hồ, không biết chuyện kỳ lạ này xảy ra như thế nào, thực sự thần kỳ quá sức tưởng tượng!
Đường Trạm được mệnh danh là người đàn ông có sức hút mãnh liệt nhất châu Á, ngay cả cách cầm dao dĩa cũng tao nhã hơn người, động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy, từng hành động cử chỉ đều khiến người ta phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Dưới sức hút mãnh liệt của ông ta, An Duyệt Sinh ngồi đó mà cũng như không. Trong lòng anh ẩn chứa biết bao thắc mắc và tò mò về Phong Bình trong hai năm nay, đã nhẫn nại chờ đợi mấy tháng trời, cứ tưởng tối nay có thể vén tấm màn bí mật, không ngờ… Anh thầm than vãn trong lòng, nâng ly rượu vang uống cạn, hóa muộn phiền thành thức ăn. Thế là chỉ còn lại Phong Bình không có hứng thú ăn uống, lặng lẽ nhìn hai người họ ăn.
Cô không thể nghĩ ra được hành động này của Đường Trạm có dụng ý gì.
Sau khi ăn cơm xong, Đường Trạm không hề có ý rời đi. Ông ta bắt đầu trò chuyện với họ, từ món ăn của nhà hàng, sau đó tiếp tục triển khai, ngôn ngữ phóng khoáng, mô tả sinh động, hoàn toàn có thể vượt qua bất kỳ một chủ biên của tạp chí ẩm thực nào. Nhưng khi ông ta nói về những địa điểm du lịch nổi tiếp khắp nơi trên thế giới thì lại giống như chủ biên của một tạp chí du lịch.
Phong Bình nghe còn thấy vài điểm tương đồng còn An Duyệt Sinh hoàn toàn không có chút hứng thú nào.
Ông ta cứ thao thao bất tuyệt như vậy khiến An Duyệt Sinh cảm thấy rất mệt, ngay cả cười gượng cũng rất khó khăn, khóe môi nhếch lên chỉ trực tuột xuống. Cuối cùng, Phong Bình không im lặng nữa, cô chủ động nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về rồi”.
Đường Trạm tỏ vẻ đồng ý: “Cũng được”.
An Duyệt Sinh lập tức gọi phục vụ tính tiền.
Đường Trạm lại hỏi: “Cô có bằng lái chưa?”
Phong Bình biết ông ta cố tình làm khó anh ta, nên vội cười và nói: “Có rồi”.
“Thế cô có đi xe đến không?”
“…” Phong Bình định nói là có nhưng lại sợ ông ta đưa mình về nên nói: “Dĩ nhiên”.
“Nếu vậy thì cô tiễn tôi một đoạn, hôm nay tôi không đi xe”. Đường Trạm mỉm cười và nói.
… Phong Bình không còn gì để nói. Cô thấy chuyện hôm nay thật là kỳ lạ, ẩn chứa toàn điều bất ngờ, nhưng cũng đành phải đâm lao thì theo lao: “Dĩ nhiên là được”.
An Duyệt Sinh thanh toán xong, thấy Đường Trạm cướp đi cả cơ hội cuối cùng của mình, đành phải cáo từ trong tuyệt vọng.
Sau khi anh ta đi, Phong Bình lập tức hỏi thẳng: “Chủ tịch Đường, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Đường Trạm mỉm cười: “Người không có tiền ăn cơm, bỗng nhiên nhìn thấy người quen, dĩ nhiên phải đến xin bữa cơm rồi”.
Phong Bình không tin: “Xin đừng đùa nữa”.
Đường Trạm cười rồi nói thẳng: “Tôi nhìn thấy có người chụp ảnh hai người. Theo tôi thì đây không phải là chuyện tốt đẹp gì…”
Phong Bình ngạc nhiên, lập tức ý thức được rằng sự việc không bình thường, sau đó nghĩ lại, từ đầu đến cuối Đường Trạm không hề hỏi An Duyệt Sinh là ai, chắc chắn là đã đoán được thân phận của anh ta. Nếu ông ta đã biết thì dĩ nhiên người khác cũng có thể biết. Nghĩ đến đây, bỗng nhiên cô thấy hơi hốt hoảng.
Đây không phải là chuyện hay ho gì. Một khi chuyện này lộ ra thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cô, nếu nhìn bằng ánh mắt của xã hội thượng lưu thì sẽ là không tốt đẹp gì, thậm chí trở thành chuyện cười lưu truyền trong giới. Dĩ nhiên bây giờ cô đã không quan tâm đến những chuyện trong giới nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn để lộ quá khứ mua vui cho thiên hạ. Những năm tháng ấy đã trở thành quá khứ, đã được chôn vùi, cô không muốn động đến nó, cũng không muốn người khác đào bới nó lên.
“Là phóng viên sao?” Cô im lặng một lúc rồi hỏi.
“Dù có phải là phóng viên hay không thì đều có thể bán tin này cho phóng viên kiếm một khoản tiền lớn”. Dĩ nhiên còn có một số người muốn dùng nó để uy hiếp người trong cuộc, nhưng Đường Trạm không nói ra.
“Xem ra tôi nổi tiếng quá rồi”. Phong Bình tự chế nhạo mình.
“Chuẩn bị sẵn tâm lý cũng rất tốt”. Đường Trạm mỉm cười, thấy cô đi thẳng ra khỏi cửa mà không vào bãi đỗ xe, liền hỏi: “Xe của cô đâu?”
“Bắt taxi đi”.
“Chẳng phải cô lái xe đến sao?”
“Tôi không nói là lái xe đến”. Phong Bình giở trò chơi chữ mà không thấy đỏ mặt xấu hổ, “Đúng vậy, lúc nãy tôi nói ‘dĩ nhiên’ nhưng phía sau vẫn còn hai chữ ‘là không’, ghép lại thành ‘dĩ