XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.

này của anh bị làm sao? Cô ta quay lại làm giám đốc kế hoạch của Bắc Thần, anh tưởng rằng thực sự là vì tiền hay tìm cơ hội phát triển sao?”
“Cô ấy quay lại có ý định gì khác không, chúng ta cũng không quản được mà, đúng không?” Đường Ca Nam nắm tay cô và nói: “Hơn nữa thực sự khả năng của cô ấy có thể làm rất tốt chức vụ này. Công ty cần những nhân tài như vậy. Anh không có lý do từ chối”.
Phong Bình cố tình hiểu sai ý anh: “Thì ra anh định thu nhận cả tài lẫn sắc”.
Đường Ca Nam không nhịn được cười phá lên: “Xin em, anh đang nói chuyện công việc mà”.
Phong Bình vung tay anh ra, quay về phòng ngủ nằm xuống giường: “Thôi, bây giờ em có chút rắc rối, lần sau hỏi tội anh”.
Đường Ca Nam tiến lại gần, cười và hỏi: “Rắc rối gì, nói ra xem nào, xem chút sức mọn của anh có thể giúp được không?”
Phong Bình nhíu mày nhìn anh một lúc lâu, sau đó ngồi bật dậy và nói: “Biết đâu đấy”.
Đường Ca Nam hứng chí: “Nói ra xem…”
Phong Bình chần chừ một lúc: “Em có cảm giác, gần đây em rất có thể sẽ lên báo, hơn nữa không phải là chuyện tốt…”
“Em làm chuyện xấu? Không phạm pháp đấy chứ?” Đường Ca Nam cố tình tròn xoe mắt ngạc nhiên.
“Nghĩ đi đâu đấy?” Phong Bình cố kiềm chế không cốc vào đầu anh.
“Vậy thì cần gì lo lắng, giới truyền thông từ trước đến nay đều thích viết lung tung, không cần để ý đến họ là được. Từ trước đến nay anh không bao giờ quan tâm đến những gì giới truyền thông nói”.
“Kiểu của anh là đến đâu thì đến, đúng không?” Phong Bình gườm gườm nhìn anh, “Em không giống anh, em là con gái”.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Đường Ca Nam quay người lại nhìn cô, vẻ mặt rất tò mò: “Em khơi dậy trí tò mò của anh rồi đấy”.
“Thực ra cũng không có gì”. Phong Bình kéo dài giọng, ngẩng đầu lấy tay che trán và mắt: “Chỉ là mỗi người đều nên có một chút riêng tư, đúng không? Trong lòng mỗi người đều có một chút bí mật của riêng mình, đều có những thứ không muốn cho người khác biết, đúng không? Đều là người trưởng thành rồi, trong lòng ai cũng có những chuyện rối bời, đúng không? Vì thế, nếu có thể không bị phơi bày thì không nên phơi bày. Em không muốn được người ta chú ý đến. Vầng hào quang của vợ sắp cưới của Đường Ca Nam đã đủ chói mắt lắm rồi”.
“Ừ… Lẽ nào là chuyện tình sử của em?” Đường Ca Nam tròn mắt nhìn cô.
“Đoán đúng rồi”.
“Thế thì cứ phơi bày ra đi, anh cũng rất muốn biết…”
Lần này Phong Bình không kiềm chế bản thân, giơ tay đánh cho anh một cái thật mạnh vào đầu.
Đường Ca Nam xoa đầu, chớp mắt rồi nói: “Nhưng anh có thể làm gì cho em?”
Phong Bình chần chừ một lúc, mỉm cười và nói: “Cái này á… Tốt nhất anh không nên để trong giới truyền thông xuất hiện hai chữ ‘Phong Bình’”.
Đường Ca Nam trố mắt lên, trong đầu bỗng nhớ đến nhan đề một bộ phim, đó là Nhiệm vụ bất khả thi.
Anh quay người lại, nằm im trên giường, nhìn trần nhà rồi than vãn: “Báo chí thì còn có thể nghĩ cách được chứ tin tức trên mạng internet thì không thể tưởng tượng được. Trừ phi có người làm nó tê liệt. Em không đùa đấy chứ?”
Phong Bình thở dài: “Đúng vậy, rất khó”.
Đường Ca Nam ôm cô vào lòng: “Đừng lo, rồi sẽ có cách mà”.
Phong Bình đẩy tay anh ra: “Người ta nói phòng bệnh hơn chữa bệnh”.
“Vậy để anh nghĩ cách”. Đường Ca Nam vặt tai.
“Được”.






Cuộc sống của nữ hoàng
Sáng hôm sau, Phong Bình từ biệt với thời kỳ ngủ nướng huy hoàng, mới sáng sớm đã bị Đường Ca Nam lôi dậy đi bái kiến lão phật gia.
Theo phép tắc, lẽ ra cô nên đến nhà họ Đường gặp “phụ huynh” từ lâu rồi, chỉ có điều Đường lão phu nhân không thích cô, sau khi biết thân phận của cô lại cảm thấy hơi ngại khi phải gặp cô. Nhưng dẫu sao thì nàng dâu cũng phải gặp bố mẹ chồng, không thể khác được. Thế là cuối cùng vẫn phải đi gặp mặt.
Khi họ đến nhà họ Đường thì Đường Hạo Vân và bạn gái đã đến rồi. Đường Trạm đang cùng mẹ tập thể dục ngoài vườn. Đường Minh Tuyên xuống nhà rồi mà vẻ mặt vẫn còn buồn ngủ, nhìn thấy Phong Bình ngồi đó, giật nảy mình, tỉnh ngủ hẳn. Sau khi chào hai anh, cô liền chạy ra vườn hoa tìm bà ngoại.
Một lúc sau Đường lão phu nhân vào, khi nhìn thấy Phong Bình, nét mặt rất tự nhiên. Phong Bình đứng dậy chào hỏi, bà ta cũng tỏ ra rất thân thiện. Lúc ăn cơm còn bảo cô ngồi cạnh mình. Dù sao thì bà cũng có kinh nghiệm mấy chục năm, biết rằng nếu không có cách nào thay đổi tình thế thì cách tốt nhất là thuyết phục bản thân vui vẻ chấp nhận.
Đường Ca Nam vốn không ưa gì bố mình. Lúc này lại đang nói không ngừng. Đường Trạm im lặng không nói gì. Đường Ca Nam nói xong, ông ta vẫn im lặng, khoảng hai phút sau mới ghé đầu về phía anh, nói một câu gì đó, sau đó quay người bước đi.
Đường Ca Nam đứng một lúc, đang chuẩn bị đi thì bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, quay lại nhìn, không thấy ai, ngẩng đầu lên thì thấy Phong Bình đang đứng trên ban công vẫy tay với mình.
Anh hơi ngạc nhiên, sau đó chầm chậm bước lại, ngẩng đầu lên nhìn cô cười và nói: “Em chán à?”
Phong Bình quay lại nhìn phía sau rồi gật đ