Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
xe lao ra ngoài, lúc mở máy thì nhận được một đống tin nhắn, toàn là tin báo các cuộc gọi nhỡ.
Không còn thời gian để xem nữa, cô vào xe và khởi động máy, ra khỏi khu vực chung cư lên thẳng đường cao tốc, bảo vệ khu nhà có ấn tượng sâu sắc với cô và chiếc xe của cô, nhìn thấy từ xa đã mở thanh chắn ngang, theo thói quen giơ tay lên vẫy và tươi cười, qua cửa xe nhìn thấy cô gật đầu, chiếc Volvo màu đỏ đã lao về phía trước, mất hút.
Dù có nhếch nhác tới thế nào, trước khi xuống xe Diệp Tề Mi vẫn chỉnh lại y phục một lần nữa, dùng một thái độ hết sức lạnh lùng bước vào bên trong tòa án, ngành nào có bí quyết của ngành ấy, ra tòa như ra chiến trường, khí thế là quan trọng nhất.
Đã quen với vẻ uy quyền của cô, những người bên cạnh không một ai dám đặt dấu hỏi về việc cô vội vội vàng vàng xuất hiện vào phút chót. Nhưng chỉ mình cô biết, toàn bộ sức lực trong người cô đã dùng vào việc giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh, thản nhiên, chỉ một đoạn hành lang ngắn thôi mà cô bước đi trong nhịp tim gấp gáp, chân như muốn nhũn ra.
Trình tự xử án khô khan, tất cả đều phải từng bước từng bước một mà thực hiện, xuất trình chứng cứ, đọc cáo trạng, cô làm việc từ trước tới nay luôn luôn chuẩn bị chu đáo, lại là người quen việc, chuyên nghiệp, nhưng lần này cảm giác rất khác, trái tim cứ đập thình thịch mãi không chịu trấn tĩnh lại, tức ngực khó thở, chưa bao giờ cô thấy thời gian xử án lại bức bối và dài đến thế.
Thẩm phán biết cô rất rõ, cuối cùng sau khi tuyên án xong không nhịn được đã lên tiếng hỏi thăm: “Luật sư Diệp, cô khó chịu ở đâu phải không? Trông sắc mặt cô kém lắm”.
Không có nhiều thời gian nên cô chỉ lắc đầu, còn rất nhiều giấy tờ cần phải lấy chữ ký của cả hai bên đương sự, nên cô là người đầu tiên bước ra khỏi phòng xử án.
Bên ngoài tòa án ánh mặt trời chói chang, không khí nóng tới mức dính lại như keo, cảm giác bước từ sảnh lớn mát lạnh ra ngoài, da cũng dính dính.
Người chồng cũ cùng luật sư của mình đi tới, nhìn thẳng vào thân chủ của cô với ánh mắt căm hận như đang nhìn kẻ thù, “Sao cô lại có thái độ như vậy? Chẳng phải những gì cô muốn đều đã đạt được cả rồi, còn giả vờ đau khổ gì nữa, muốn diễn kịch tới cùng phải không, tiếc rằng đây không phải là sân khấu kịch, đừng để người ta cười cho”.
Thân chủ của cô là một phụ nữ có khuôn mặt gầy đến xanh xao, sau khi nghe xong phán quyết của tòa án không nói một câu nào, chỉ cúi đầu nét mặt nghiêm nghị đi ra ngoài, lúc này khi nghe thấy anh chồng cũ nói vậy liền ngẩng đầu lên, nét mặt lạnh nhạt: “Này anh, xin anh hãy chú ý tới thái độ trong lời nói của mình, bắt đầu từ lúc này trở đi, tôi không còn có nghĩa vụ phải nhẫn nhịn bất cứ sự xúc phạm nào của anh nữa”.
Người chồng nghe thấy vậy liền tức tối trừng mắt nhìn lại, nhìn cũng biết là đang không kiềm chế được sự bực dọc.
Vợ chồng đã tới mức này còn không bằng cả người xa lạ, đã quen với cảnh tượng như vậy, nếu là bình thường thì cô sẽ không buồn chớp mắt. Nhưng lúc này toàn thân cô không còn chút sức lực nào nữa, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng giải quyết cho xong mọi việc để về nhà nghỉ ngơi, cô bước lên phía trước đưa tay ra ngăn anh ta tiếp tục nói, “Này anh, tòa đã phán quyết xong rồi, sau khi những giấy tờ này được ký, tôi nghĩ cơ hội hai người gặp nhau cũng không nhiều nữa đâu, cần gì phải làm vậy chứ?”.
Người đàn ông kia là chủ một doanh nghiệp tư nhân, tự mình mở một công ty thương mại, bình thường đã quen với việc la hét, giờ lại đau đớn vì mất đi một số tài sản lớn, lúc này đang rất tức giận, thấy cô tiến lên phía trước mắt anh ta đỏ ngầu, anh ta vung tay lên, giọng căm hận: “Cô đừng vội đắc ý, sau này ra đường nên cẩn thận thì hơn”.
Đầu óc quay cuồng, cô lùi lại một bước, chút nữa thì ngã. Trợ lý chạy lại, quát lớn: “Anh làm gì vậy?”.
Cô túm lấy vai của trợ lý, đứng vững lại, Diệp Tề Mi dừng lại một lát rồi mới nói: “Tiểu Mai, ghi những lời anh ta vừa nói vào”.
Sau đó chỉ vào thân chủ của mình và luật sư của anh ta đang đứng bên cạnh, và cả một người mặc đồng phục, lúc đó đang tới tòa án để làm việc với nhân viên của tòa, “Cô, anh và cả anh nữa, vừa rồi tôi bị người ta đe dọa, tôi tạm thời bảo lưu quyền tố cáo người đàn ông này, các vị đều là nhân chứng”.
Hả…? Không ngờ cô lại ghê gớm đến thế, người đàn ông vừa rồi còn ăn nói hung hăng kia đứng im như tượng gỗ.
Cuối cùng sau khi mọi việc kết thúc, Diệp Tề Mi cảm giác đến hít thở cũng phải cố sức, bận rộn từ sáng tới chiều không kịp ăn gì, tạm thời lúc này cô không còn sức để làm bất cứ việc gì nữa, cô dựa người vào lưng ghế thở dài.
Điện thoại bị ném trên bàn, lặng như tờ không một động tĩnh. Cô đưa tay ra cầm lên, trên đó có rất nhiều lời nhắc, bạn có cuộc gọi nhỡ nhưng đều là những cuộc gọi nhỡ của trợ lý sáng sớm nay, lúc đó cô vẫn còn chưa mở máy.
Ban đầu là cảm giác giận dỗi, nhưng giờ thì chuyển sang lo lắng.
Thành Chí Đông, anh thế nào rồi?
Người đàn ông này luôn thẳng thắn đơn giản, bên ngoài thì nhìn giống người Trung Quốc nhưng bên trong tâm hồn, lối sống đều theo phong cách của ngư