Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1896 lượt.

ời Mỹ, biểu lộ tình cảm thẳng thắn không úp mở, có điều gì không vui cũng lập tức cho cô biết ngay để dễ dàng hiểu nhau, cùng nhau giải quyết.
Đã chứng kiến nhiều những mối tình gắn bó keo sơn vượt qua khó khăn trắc trở rồi cũng chia tay kiểu Trung Quốc, tính cách này của anh càng thêm đáng quý và xứng đáng được trân trọng.
Chính vì điều đó, cô mới ngay lập tức thông báo cho anh biết rằng anh có con, cũng biết anh sẽ rất kinh ngạc, bất ngờ, không biết nên đối diện với việc này như thế nào, rồi anh sẽ suy nghĩ, nhưng quyết sẽ không bao giờ bốc hơi khỏi thế gian này.
Không chần chừ, cô cầm điện thoại lên nhấn nút gọi, không nghe thấy tiếng nhạc chuông quen thuộc, bên đó chẳng vọng lại bất cứ một âm thanh nào.
Kinh ngạc nhìn lại chiếc điện thoại một lần nữa, lại hỏng rồi sao? Chẳng phải vừa mới mua sao?
Cô nhấn nút rồi tiện tay bấm gọi cho một số bất kì nhanh chóng được kết nối, giọng của trợ lý Tiểu Mai đầy ngạc nhiên vang lên:
“Luật sư Diệp, em ở bên ngoài mà, sao chị lại gọi vào di động?”.
Đâu có hỏng… Diệp Tề Mi đành tìm một lý do để lấp liếm: “Ờ, giờ cũng chẳng còn việc gì nữa, chúng ta cùng ra ngoài ăn chút gì đó được không?”.
“Vâng, được ạ”. Hiếm khi thấy luật sư Diệp chủ động mời đi ăn, giọng nói ở đầu dây bên kia rất vui vẻ.
Quán trà và đồ ăn nhẹ kiểu Hồng Kông từ sáng tới tối lúc nào cũng rất đông khách, ngồi xuống chiếc ghế mềm trong góc tường, Tiểu Mai bắt đầu dò ngón tay trên tờ thực đơn được ép dưới kính bàn, đọc một tràng: “Hoành thánh tôm thế nào ạ? Ai da, lâu rồi không được ăn caramen, chị có muốn gọi món gì ngọt ngọt chút không?”.
Vốn không phải là người quá kén chọn nên Diệp Tề Mi đồng ý. Mặc dù hôm nay không có tâm trạng để ăn, nhưng giờ thì khác, không muốn cũng phải ăn.
Tiếng người cười nói ồn ào, nhân viên phục vụ tay bưng khay đồ ăn đi như chạy, khi bưng món lên đều lớn tiếng hỏi: “Bánh bao dứa của bàn nào đây? A, tào phớ hạnh nhân của anh sẽ được mang lên ngay”.
Cuối cùng cũng quyết định xong sẽ gọi những món gì, Tiểu Mai đưa tay vẫy phục vụ lại, Diệp Tề Mi ngồi yên lặng bấm điện thoại gọi liên tục, vẫn không được, sau khi tắt đi trán có hơi nhăn lại, thi thoảng lại nhấn nút gọi lại.
Hiếm khi nhìn thấy bộ dạng cô thấp thỏm không yên như thế, Tiểu Mai thắc mắc: “Ai vậy chị? Không gọi được ạ?”.
Cô ngẩng đầu lên mỉm cười, đằng sau Tiểu Mai là màn hình ti vi được treo lơ lửng trên không, liếc mắt nhìn qua, Diệp Tề Mi đột nhiên đứng bật dậy.
“Luật sư Diệp?”. Hôm nay biểu hiện của luật sư Diệp rất bất thường, Tiểu Mai líu lưỡi.
Trên màn hình ti vi đang phát tin tức quốc tế, trong quán rất ồn ào, không nghe rõ đang nói gì, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi chuyển hình đó, dòng chữ chạy phía dưới cô nhìn rất rõ.
“Theo tin cho biết, hiện tại tình hình chính trị ở Philippines rất bất ổn, tại vùng ngoại ô của thủ đô Manila, lúc năm giờ chiều nay theo giờ địa phương ngày hôm qua, lực lượng vũ trang chống chính phủ đã bắt giữ hai mươi mốt người nước ngoài làm con tin, theo nguồn tin cho biết trong số đó có một nam thương nhân Hoa Kiều, chính phủ nước sở tại lên án mạnh mẽ hành động này…”.
Cô cứ đứng im như vậy, điện thoại vẫn đang áp vào tai, khi bừng tỉnh lại mới thấy mình vẫn đang đứng dưới màn hình ti vi, mắt trừng trừng nhìn vào đó.
Những ánh mắt tò mò từ bốn phía dồn vào cô, mọi người đều giật mình vì biểu hiện của cô, Tiểu Mai cũng hốt hoảng đứng bật dậy đưa tay ra lay: “Luật sư Diệp, đã xảy ra chuyện gì thế ạ?”.
Ngón tay cô bấu chặt vào chiếc điện thoại, áp chặt vào tai, khiến cô mơ hồ có cảm giác đau, đôi môi nhợt nhạt mím chặt.
Từ nhỏ tính cách của cô đã rất cứng rắn, mạnh mẽ, cũng có khả năng chịu đau giỏi hơn những đứa trẻ khác, đả kích càng lớn thì mặt cô càng không biến sắc, lúc bảy tuổi khi cô vừa ra khỏi cửa, một cơn gió mạnh ập tới làm cửa sập lại quá nhanh, cô chưa kịp rút tay về, bị kẹp tới mức không còn ra hình dạng ngón tay nữa. Nhưng trước sự đau đớn tột cùng đó, cô chỉ ngồi thụp xuống co người lại im lặng, không nói một câu nào cho tới khi nỗi đau đớn qua đi.
Ba mẹ đều rất bận rộn, cô đã quen với việc phải ở nhà một mình, có khóc cũng chẳng có ai tới an ủi dỗ dành, thế thì thà chẳng khóc còn hơn.
Sau này dần lớn lên, càng cảm nhận được ưu điểm trong việc xử lý mọi việc theo chiều hướng đó, đúng thế, cho dù có xảy ra chuyện gì, càng tỏ ra hoảng loạn cũng chỉ gây tò mò và thu hút sự chú ý của người xung quanh, chẳng ích gì, thà im lặng để tự mình giải quyết.
Tự tận đáy lòng cô vẫn rất bình tĩnh, hốt hoảng gì chứ? Philippines lớn như vậy, người nước ngoài ra vào cũng đâu phải ít, người đó chưa chắc đã là anh ấy, hơn nữa có phải viết kịch bản cho phim truyền hình đâu, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Có gì mà phải lo lắng? Nhưng lần này không giống với những lần trước, còn chưa kịp suy nghĩ cho rõ ràng thì cơ thể đã có những phản ứng rất đáng bị chỉ trích, thì ra những mệt mỏi vẫn quanh quẩn trong người suốt thời gian qua lúc này ào ào dâng lên như lũ cuốn đúng vào lúc tâm trạng cô mềm yếu nhất, cô