Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.
ốn can dự nhưng tự nhiên bị lôi vào bằng được, bị quát nên ấm ức, vừa nghe thấy giọng anh liền buột miệng như muốn tố cáo mà cũng như làm nũng, lập tức nhận ra khẩu khí của mình không bình thường, Diệp Tề Mi nhìn mớ hỗn loạn trước mắt một lượt, quay người đi, thấp giọng ngại ngùng nói: “Tổng giám đốc của tập đoàn Liêm Thị, em đang suy nghĩ xem có nên nhận ủy thác của vợ tổng giám đốc Liêm hay không, không sao đâu, chút nữa về em gọi lại cho anh”.
“Liêm Vân?”. Nhớ ra rồi, sau khi liên kết sự việc, Thành Chí Đông có dự cảm không lành, “Tề Mi, em có thể về nhà trước không?”.
“Em biết rồi, cũng đang định về đây”. Không muốn nói nhiều trước mặt người khác, Diệp Tề Mi cúp máy.
Đang định nói lời cáo từ thì chuông điện thoại lại reo, lần này đến đôi vợ chồng đang hết sức căng thẳng kia cũng quay lại nhìn.
Bắt máy vẫn là Thành Chí Đông, “Bảo Bảo, muộn rồi, em lái xe cẩn thận”.
Giờ không phải là lúc tỏ ra vui vẻ, nhưng khóe miệng cô vẫn cong lên mỉm cười, “Em biết rồi”.
Phụ nữ đúng là loại động vật kỳ lạ, khi nói chuyện với người mình yêu thì cho dù có cố gắng che giấu đến thế nào vẫn để lộ sự ngọt ngào qua ánh mắt bờ môi, thấy vậy, ánh mắt Ân Như tối lại.
Trong lòng Diệp Tề Mi bỗng thấy hối hận, xin lỗi, mình sai rồi, mình không cố ý, nhưng giờ chắc không có việc gì cần tới mình nữa, Diệp Tề Mi lên tiếng cáo từ, “Hai người cứ tiếp tục, tôi đi trước đây”.
“Tề Mi”, một người thẳng thắn như Ân Như lúc này lại nhìn cô do dự, ngập ngừng.
“Cô đi đi”, Liêm Vân thì ngược lại, dứt khoát vẫy tay chào cô.
Vốn đã đi ra tới cửa, nghe thấy câu nói này của anh ta đột nhiên lại nhớ tới những vết hằn và cào cấu trong lần đầu tiên gặp mặt, Diệp Tề Mi bước chậm lại, quay đầu đi về phía họ.
“Làm gì vậy?”. Có chút đề phòng cô, giọng Liêm Vân cứng rắn.
Không để ý tới anh ta, Diệp Tề Mi nói với Ân Như, “Cẩn thận sức khỏe, nếu thấy không ổn hay là đi cùng mình luôn”.
“Cô nói vậy là có ý gì? Cẩn thận sức khỏe? Ân Như vẫn luôn khỏe mạnh, cẩn thận cái gì? Cô nói rõ ra xem nào?”.
Ân Như hoàn toàn hiểu ý Diệp Tề Mi, không ai trả lời câu hỏi của Liêm Vân, cô ấy mím môi, sau đó lắc đầu, “Cậu đi đi, mình biết phải làm gì”.
Lúc ra khỏi câu lạc bộ đã khá muộn, Tề Mi lên xe đi thẳng về nhà, về tới nhà cả căn hộ vắng lặng, lạnh lẽo, mệt mỏi muốn chết, tắm xong cô cũng lười không sấy tóc, dùng khăn tắm lau qua, sau đó cứ thế thả người xuống giường.
Mắt nhắm, nhưng tay theo thói quen đưa ra sờ tìm, cuối cùng cũng tìm thấy điện thoại.
Khi bên kia nghe máy vọng lại âm thanh khá ồn ào, anh nói trước, hỏi luôn: “Em đang làm gì?”
“Em về nhà rồi, vừa mới đi nằm, còn anh?”
“Đi ăn cơm với vài người Hàn Quốc, có người uống say, đang múa điệu múa Cao Ly[1'>”.
[1'> Cao Ly: Một triều đại phong kiến của Triều Tiên, kéo dài từ năm 918 đến năm 1392.
“Phụ nữ?”. Cô hỏi vu vơ.
“Đàn ông”. Anh cũng trả lời rất tự nhiên.
“Đang quỳ dưới đất lắc đầu à?”
Cô cũng mang máng có ấn tượng với những người đàn ông múa điệu múa Cao Ly, tuy nhiên nếu đã đi ăn cơm cùng anh chắc không phải những người tầm thường, lẽ nào uống say rồi cũng có thể làm như vậy?
“Sao em biết? Lợi hại thật đấy. Phòng ăn sắp không đủ chỗ cho anh ta quay nữa rồi, anh đang suy nghĩ xem có nên kéo anh ta ra chỗ rộng hơn không”.
Ha ha, cô tin anh đã nói được là làm được, tưởng tượng ra cảnh đó, dù rất mệt cô cũng phải bật cười thành tiếng, cười xong, Diệp Tề Mi thở dài.
“Sao thế?”. Tạp âm không còn nữa, chắc anh đã ra chỗ khác, giọng Thành Chí Đông rất rõ, dù cách xa hàng nghìn dặm nhưng nghe như ở ngay bên cạnh.
“Chuyện nhà họ Liêm”.
“Tề Mi”. Rất hiếm khi giọng anh lại nghiêm trọng như thế khi nói qua điện thoại.
“Hừm?”. Mệt mỏi và buồn ngủ, giọng cô nhẹ bẫng.
“Anh không tán thành em tham gia chuyện nhà họ Liêm”.
Anh nói thế là sao, như tỉnh ngủ hẳn, Diệp Tề Mi mở to mắt, tay siết chặt điện thoại.
Ở bên cô lâu như vậy, cho dù không nghe thấy cô trả lời Thành Chí Đông cũng nhận ra là mình đã lỡ lời, mặc dù ngữ khí đã ôn hòa hơn nhưng vẫn rất kiên định, “Liêm Vân là khách hàng của anh, vợ anh ta lại là bạn em, cho dù quan hệ của họ không thể tiếp tục duy trì thì chúng ta cũng không nên can thiệp”.
“Lí do em quen biết Ân Như là bởi vì cô ấy đã tới tìm em ủy thác làm thủ tục li hôn, lần trước cô ấy đã thay đổi chủ ý, lần này có tiếp tục hay không thì em chưa được thông báo, tuy nhiên nếu cô ấy có ý muốn ly hôn thì em không có lí do gì để từ chối. Việc anh là Liêm Vân có phải là bạn hay không thì liên quan gì tới em? Anh đừng nhầm lẫn thế”.
“Tề Mi”. Anh vẫn đứng đó kiên trì giải thích, “Anh muốn nói tới chúng ta, em nghe thấy không, chúng ta ở bên nhau là một thể thống nhất, họ là bạn của anh và em, hợp cũng được mà tan cũng thế, đó cũng là lựa chọn của riêng họ”.
“Đây là công việc của em”.
“Vì vậy em giúp cô ấy thụ lý vụ li hôn này? Cùng lắm là phân chia tài sản, sau đó thì sao? Sau đó mọi việc có được giải quyết không?”
“Anh ta một vợ một thiếp mà vẫn ngang nhiên như không, vợ anh ta rất đau khổ”.
“Anh t