Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.
a đâu có coi người phụ nữ kia là vợ, chuyện này Liêm Vân cũng đã kể với anh, chẳng qua cũng chỉ là chăm sóc một người họ hàng xa thôi, thế thì có làm sao?”.
Thế thì có làm sao? Diệp Tề Mi hít một hơi, giọng hết sức lạnh lùng, “Anh đương nhiên cảm thấy không làm sao, bởi vì anh cũng là đàn ông”.
Chuyện nọ xọ chuyện kia phải không? Thành Chí Đông cũng bắt đầu tức giận, “Chuyện này thì liên quan gì đến nam và nữ, anh nghe không hiểu”.
“Vậy thì anh không cần nghe nữa, tạm biệt”.
Thẳng tay cúp máy, Diệp Tề Mi tức giận vùi mặt vào gối mà vẫn còn thở dốc, vừa nghĩ vừa nghiến chặt răng.
Cúp máy rồi? Thành Chí Đông ở đầu dây bên kia nhìn chằm chằm chiếc điện thoại, thôi được, cứ để cho cô ấy cúp, nhưng trong chuyện này, anh nhất định không tán thành, tuyệt đối không tán thành.
Quay vào phòng ăn, một đám đàn ông đã nằm ngổn ngang khắp nơi, mùi rượu mạnh của Hàn Quốc bay ngập phòng, anh chàng múa điệu Cao Ly say mèm vẫn đang tiếp tục, còn có người đi ra chỗ trống giữa phòng bắt đầu cất tiếng hát.
Ngồi bên cạnh anh là một kĩ sư có tiếng người Hàn Quốc, gần năm mươi tuổi, bình thường lúc nào cũng complet cà vạt thẳng thớm, lúc này mặt mày đỏ gay, líu lưỡi vỗ vỗ vai anh nói, “Thành, cậu có tâm sự phải không?”.
Uống say rồi tự cho mình là Hoàng Đại Tiên chắc? Thành Chí Đông cũng vỗ lại khá mạnh, “Anh Kim, nếu anh có tâm sự thì cứ nói với tôi”.
Quả nhiên, vừa nghe thấy câu đó người đàn ông họ Kim liền làm mặt đau buồn, “Thành, tôi không muốn về nhà”.
“Không muốn về nhà? Ở nhà có chuyện gì sao?”.
“Không có chuyện gì, mà có chuyện thì đã thú vị, hai mươi lăm năm rồi, hai mươi lăm năm nay ngày nào tôi về, mở cửa ra là nhìn thấy vợ mình đang cúi người đứng đó đợi, hôm nay anh vất vả rồi, vào uống cốc trà nhé”.
“Câu này có vấn đề gì sao?”. Không đôi co với người say, Thành Chí Đông tiện miệng hỏi.
“Tôi không muốn uống trà nhân sâm, tôi muốn uống trà Ô Long!”.
Đột nhiên như bị kích động, người đàn ông họ Kim túm chặt vai anh lắc mạnh.
Thôi bỏ đi, những người này đều say cả rồi, anh cũng uống rượu, nhưng theo thói quen tự khống chế bản thân, vì vây mỗi lần tụ tập thế này người cuối cùng còn tỉnh táo để thanh toán chỉ có mình anh, thôi, bạn bè cả, thở dài, anh giơ tay ra hiệu tính tiền.
“Đừng thanh toán vội, tôi vẫn chưa muốn về nhà…”. Uống say tới mờ cả mắt, nhưng vẫn nhìn rất rõ động tác của anh, người đàn ông họ Kim túm chặt tay anh giữ lại.
Ban đầu chỉ thấy hơi phiền, cuối cùng không đủ kiên nhẫn nữa, Thành Chí Đông ghé tai ông ta hét lớn, “Về nhà mà nói với vợ anh, anh không uống trà nhân sâm, chỉ thích trà Ô Long, còn nữa, đừng có phúc mà không biết hưởng, có người ngày ngày ở nhà đợi anh về là quá đủ rồi biết không ông anh, tôi có muốn cũng không được”.
“Tôi đã từng nói rồi, ngay ngày đầu tiên kết hôn đã nói rồi, hu hu”.
Đúng là say thật, ông Kim gục xuống bàn than thân trách phận.
Mặc kệ ông ta, Thành Chí Đông cầm hóa đơn đi ra ngoài, không khí cuối thu ở Busan rất dễ chịu, gió thổi táp vào mặt mát dịu tỉnh cả người.
Uống trà nhân sâm suốt hai mươi lăm năm, ông Kim này đúng là điên thật rồi sao? Có người tình nguyện cúi mình mở cửa cho ông ta suốt hai mươi lăm năm, lại nói anh vất vả quá, còn không mau mau tới quỳ trước mặt Thượng Đế ôm chân người mà tạ ơn, oán trách gì nữa.
Anh bắt đầu tưởng tượng nếu là Tề Mi…
Không thể nghĩ tiếp được nữa, đến anh còn cảm thấy muốn phát điên, thôi được, anh cười đau khổ thừa nhận, đúng là có chỗ không thể chấp nhận được.
Nếu đổi lại là cô ấy tuyệt đối sẽ không như vậy, cô ấy có cuộc sống của mình, vì thế cô ấy mới trở thành người phù hợp với anh nhất.
Vừa nghĩ anh vừa bấm điện thoại nhưng vừa đổ chuông anh lập tức nhấn nút tắt, cúi đầu nhìn đồng hồ, anh thường xuyên bay đi khắp nơi trên thế giới, vì chênh lệch múi giờ nên đồng hồ bao giờ cũng có hai mặt, trước kia anh đều đặt giờ địa phương và giờ Mỹ, từ sau khi sống cùng cô, anh bắt đầu đổi Mỹ thành Thượng Hải.
Ở Thượng Hải lúc này là sáng sớm, tốt nhất không nên đánh thức cô.
Nhưng đúng lúc đó điện thoại của anh đổ chuông, giọng Diệp Tề Mi rất tỉnh táo, “Chuyện gì thế?”.
“Bảo Bảo, anh nhớ em”.
Chưa ngủ được, vẫn đang suy nghĩ về nội dung cuộc điện thoại với anh vừa rồi, lúc này nghe thấy câu nói không đầu không cuối của anh, cô nằm trên giường trợn mắt bất mãn.
“Dùng lời đường mật để dỗ em cũng vô ích”.
“Sao anh phải dỗ em? Chúng ta đâu có cãi nhau”.
Tức chết đi được, thôi được, trong vấn đề này nam nữ cũng thuộc hai thế giới khác nhau, dù bạn có tức tới mức nghiến răng trèo trẹo thì anh ta cũng không biết là đang xảy ra chuyện gì. Lần sau phải nhớ lấy để đừng tự chuốc lấy phiền não.
“Anh vẫn chưa ngủ à?”. Không muốn tranh cãi vấn đề vô vị đó nữa, Diệp Tề Mi bỏ qua.
“Chuẩn bị về khách sạn, anh vừa ăn cơm xong”.
“Vậy anh nghỉ sớm đi, đừng làm việc quá sức, xong việc thì mau quay về, em đợi anh cùng xem bộ phim mới”.
“Được”. Anh nhanh chóng nhận lời, nhớ tới cảnh ngộ hai lần trước, anh bổ sung thêm một câu, “Nhớ là phải đợi anh về,