pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nụ Hôn Của Sói

Nụ Hôn Của Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.

i sao người trong xã hội đen thường nói Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong có thể chinh phục được bất cứ cô gái nào, bởi họ… quá đẹp trai!
Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn An Dĩ Phong, đợi hắn nói, trong có cả cô. Còn hắn vẫn thì ung dung châm thuốc, hít một hơi thật sâu, rồi nhả khói: “Tất cả đứng im không nhúc nhích để bọn họ lục soát, hãy lục soát cho kỹ.”
Nói xong, An Dĩ Phong hướng mắt nhìn Hàn Trạc Thần, nhếch mép cười: “Cảnh sát Vu vừa được thăng chức, chúng ta cũng phải giữ thể diện cho ông ấy một chút.”
Không ai phản đối, cũng không ai động đậy, tất cả đều giữ nguyên tư thế như lúc đầu.
Cô chợt hiểu ra tại sao người đàn ông hơn hai mươi tuổi này lại có thái độ đó với dân xã hội đen. Vũ lực, sự chinh phục và cả cá tính có thể điều khiển được tất cả thế giới, hắn thực sự làm cho phụ nữ phải kính nể! Nếu cô là một cô gái bình thường, có lẽ cũng mê mẩn mà kêu lên một câu: “An Dĩ Phong, em yêu anh đến chết mất!” Tiếc rằng cô không phải là một cô gái bình thường như những cô gái khác.
Cảnh sát bắt đầu lục soát từng người, tất cả bọn họ đều biết phối hợp, bao gồm cả Hàn Trạc Thần và anh cả Lôi.
Khi một cảnh sát định lục soát người An Dĩ Phong, hắn liếc mắt về phía cô, chỉ chỉ vào cô: “Tôi thích cảnh sát nữ… lục soát người tôi.”
Tên xấu xa này, Tư Đồ Thuần thầm cười trong lòng, ngoài mặt không dám để lộ ra chút biểu hiện nào. Cô hiên ngang bước đến cạnh An Dĩ Phong, vừa định đưa tay ra, hắn đột nhiên cởi chiếc áo da vứt sang một bên. Chiếc áo đen bó sát tấm lưng cường tráng của hắn càng làm toát ra vẻ nam tính.
Cô đặt tay lên người hắn. Khi tay chạm đến những cơ bắp săn chắc đó, toàn thân cô bỗng thấy phấn chấn, máu nơi ngón tay bắt đầu nóng lên, chảy xiết.
Cô nuốt nước bọt, di chuyển xuống dưới, từ vai tới thắt lưng, rồi đến đùi, không có một chút mỡ nào, những thớ thịt săn chắc ấm áp khiến cô thấy thật dễ chịu, cô di chuyển thật chậm và còn tưởng tượng rằng trên người hắn không có quần áo.
“Cảnh sát Tư Đồ, cô sờ như thế, chắc chắn là sẽ sờ thấy “súng” đấy!”
Cả phòng cười ồ lên khiến cô bối rối. Thực ra, đúng là cô sờ thấy súng, một khẩu súng lục mini, giấu ở dưới mắt cá chân hắn, giấu rất giỏi, người bình thường chắc chắn sẽ không thể phát hiện ra, cô phát hiện được đơn giản là bởi vì cô lục soát rất kỹ. Nhưng lời nói của An Dĩ Phong rõ ràng là có ý khác!
Trong tiếng cười vang, có người bỗng nói: “Anh Phong, có khoan khoái không? Lát nữa em cũng thử xem thế nào.”
Một người khác lại nói: “Mày thử á? Mày không sợ anh Phong phế truất à?”
Cô quay ra nhìn người vừa nói, chính là tên đàn em trong bệnh viện ngày hôm đó. Cô nóng bừng mặt. An Dĩ Phong cũng không ngăn cản những lời trêu đùa lung tung của họ, hắn quay người lại, cười với cô, nụ cười xấu xa hơn bất cứ khi nào.
“Nghiêm túc chút đi!” Cô lạnh lùng nói với hắn.
An Dĩ Phong nhún vai: “Anh rất nghiêm túc.”
Theo thông lệ, lục soát xong đằng sau sẽ chuyển sang đằng trước. Cô do dự một lúc mới đặt tay lên ngực hắn, khi vừa cảm nhận được nhịp đập khác thường của trái tim hắn, toàn thân cô bỗng mềm nhũn, suýt nữa thì ngã vào lòng hắn. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, tiếp tục di chuyển xuống phía dưới, mười ngón tay mềm mại lướt qua bụng hắn, thắt lưng hắn…
Đang định hướng tiếp xuống dưới, hắn thở hổn hển ghé vào tai cô, nói nhỏ: “Thuần, anh là đàn ông, là một người đàn ông bình thường!”
Cô ngẩng đầu, thấy hình ảnh mình đang phản chiếu trong đôi đồng tử tối đen của hắn, nhìn thấy khát khao chiếm hữu của hắn. Cô vội rút tay lại, cúi xuống, nói nhỏ với hắn: “Chín giờ, em đợi anh ở quán ăn Nhật.”
Nói xong, cô liền tránh xa hắn, cũng không dám nhìn hắn thêm chút nào nữa.
Tất nhiên là họ trở về tay không, kết quả này cũng không ngoài dự đoán của mọi người. Có người trong sở cảnh sát truyền tin, làm sao có thể thu được súng? Nhưng sau sự việc này, cô thấy rõ một điều: Kỳ Dã cố ý nhằm vào An Dĩ Phong đúng vào ngày hắn ra viện để khiến hắn phải lúng túng.
Cô thật sự rất lo lắng cho hắn. Trong giới giang hồ, sinh tử khó lường, ai biết đâu được hôm nay hắn vẫn bừng bừng khí phách, nhưng ngày mai liệu có cơ hội để đùa giỡn với cô trước đám đông như vậy nữa không…






Hẹn hò
Mới hơn tám giờ, với khuôn mặt trang điểm thật đậm, Tư Đồ Thuần chọn chiếc váy ngắn hở vai màu hồng nhạt gợi cảm, bó sát người làm tôn thêm vòng ngực mềm mại và vòng eo thon thả. Cô không đi tất, chiếc váy ngắn để lộ ra cặp chân dài và đôi guốc cao màu hồng nhạt càng làm cô thêm quyến rũ. Mái tóc xoăn bồng bềnh, vài lọn rủ xuống trước mặt trông rất đáng yêu. Trong chiếc kính râm hiệu Gucci màu tím đậm kiểu dáng mới, sẽ không ai nhìn thấy đôi mắt đang si tình của cô, và cũng không nhận ra cô là ai.
Với cách ăn mặc và trang điểm ấy, ngay cả đến nhân viên phục vụ trong quán ăn Nhật quen thuộc đó cũng không nhận ra cô chính là nữ cảnh sát đoan trang thường ngày.
“Chào chị, xin hỏi chị đặt bàn trước chưa ạ?”
Cô vừa bước vào cửa, nhân viên phục vụ liền đón tiếp niềm