XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nụ Hôn Của Sói

Nụ Hôn Của Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341325

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1325 lượt.

sát đó cũng không hơn gì những cô gái khác. Anh việc gì phải dằn vặt mình như vậy?”
“Ai nói là tao vì cô ta?”
Đám đệ tử ngơ ngác nhìn nhau, mặc dù không ai nói với ai câu nào nhưng vẻ mặt của chúng cũng đủ cho hắn biết: Cả thế giới này đều biết!
Trong lòng An Dĩ Phong đang chất chứa những ưu sầu.
Hắn đặt chai rượu xuống, tóm lấy tên Tô.
“Mày có thấy là tao rất yêu Tư Đồ Thuần không?”
Tô gật đầu.
“Mày có cho rằng tao mượn rượu giải sầu là vì cô ta?”
“Không phải thế sao ạ?”
“Không phải!” Hắn quát to. “Tao là tội phạm, còn cô ta là cảnh sát, tao có thể thích cô ta được không? Tao chỉ chơi đùa cô ta thôi! Chúng mày nghe cho rõ đây, người tao yêu không phải là cô ta!”
Tất cả đều im lặng. Mặt ai cũng hiện rõ thực tế: Hắn đã say rồi.
“Chúng mày không tin?”
An Dĩ Phong đã ngà ngà say, đầu óc bắt đầu quay cuồng. Hắn làm rơi chai rượu xuống đất. Lúc ánh mắt tò mò của mọi người đổ xô về phía hắn, hắn đứng dậy nói: “Hôm nay tôi sẽ nói cho mọi người biết một sự thật, người tôi thực sự yêu là… người kia!”
Căn phòng không quá rộng bỗng im lặng như tờ sau tiếng gào to của hắn, ngay cả tiếng nhạc DJ cũng vụt tắt. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, trong đó có cả Hàn Trạc Thần vừa chạy đến, hắn ngạc nhiên nhìn ngón tay An Dĩ Phong vẫn đang giơ lên giữa không trung.
An Dĩ Phong nhìn ngón tay mình, rõ ràng là hắn chỉ về phía cô gái đang ngồi trên chiếc sofa đối diện, thế nào mà Hàn Trạc Thần lại đứng chặn ngay đằng trước cô ta.
Hàn Trạc Thần phản ứng rất nhanh, liền tiến lên một bước đỡ An Dĩ Phong đang chuếnh choáng.
“Phong, chú say rồi, để anh đưa chú về nhà.”
“Em không say!” An Dĩ Phong vuốt mặt, đã sai thì cho sai luôn. “Người em yêu chính là anh, thì đã sao nào?”
“Đùa cái gì vậy?”
“Hàn Trạc Thần, anh nghe cho rõ đây, em theo đuổi Tư Đồ Thuần không phải vì em thích cô ta mà là vì em muốn che giấu… đối với anh…”
An Dĩ Phong rất cố gắng, nhưng không thể nào nói ra hai từ “tình yêu” trước mặt Hàn Trạc Thần.
Hắn kéo tay Hàn Trạc Thần và nói với hắn bằng giọng đủ để tất cả mọi người có thể nghe thấy: “Đi…”
“Đi đâu?”
“Đi khách sạn, thuê phòng!”
Hàn Trạc Thần hoàn toàn không hiểu chuyện gì, An Dĩ Phong cứ thế kéo hắn đi.
Vào khách sạn, thuê phòng xong, Hàn Trạc Thần hỏi hắn một cách khó nhọc: “Phong, chú nói thật đấy à?”
An Dĩ Phong buông mình xuống giường, lắc đầu cười đau khổ: “Anh Thần, anh biết không? Bố cô ấy là cục trưởng cục cảnh sát!”
“À!” Hàn Trạc Thần như ngộ ra, thở phào một tiếng rồi ngồi xuống ghế.
“Tình cảm giữa em và cô ấy… không thể quang minh chính đại, không thể để người khác biết… Thà rằng em để cho người ta nghĩ rằng em yêu đàn ông, còn hơn để người ta biết em yêu cô ấy. Anh Thần, em không muốn một ngày nào đó sự việc bại lộ, cô ấy sẽ hối hận vì đã yêu em…”
“Dù chú có yêu cô ấy, thì cũng đừng huỷ hoại một đời trong trắng của anh chứ!”
“Mẹ kiếp! Anh trong trắng?”
“…”
An Dĩ Phong ngồi dậy, nhìn xung quanh hỏi: “Có rượu không? Em muốn ở đây uống rượu đến sáng.”
“Chú định bắt anh ngồi uống với chú đấy à?”
“Ừ!”
“An Dĩ Phong, chú thật là… nghĩa khí chết tiệt!”
Trưa hôm sau, An Dĩ Phong nửa tỉnh nửa mơ nhận điện thoại của đám đệ tử. Bọn chúng nói toàn những chuyện linh tinh đến nửa tiếng đồng hồ vẫn không chịu cúp máy. Hắn thực sự không thể kiên nhẫn thêm nữa, cố ý nói to: “Anh Thần, đã mấy giờ rồi mà vẫn chưa dậy?”
Hàn Trạc Thần không ngạc nhiên, hắn tìm chai rượu trong tủ đầu giường ném cho hắn.
An Dĩ Phong cười lanh lảnh trong điện thoại, đám đệ tử ở đầu dây bên kia liền nói: “Anh Phong, em không có chuyện gì nữa rồi, anh làm việc của anh đi nhé!”
Về sau, sự thể thế nào thì không cần nói ra ai cũng biết.
Những chuyện càng không thể xảy ra thì lại càng khiến người ta suy luận, phỏng đoán. Việc đi luyện tập, uống rượu, nói cười bình thường trước kia, giờ đều là chuyện để người ta mang ra phỏng đoán suy luận, lại thêm “sự phá cách” ngày hôm đó của An Dĩ Phong, trong ánh mắt đổ xô của đám đông, hắn lại ngả người vào Hàn Trạc Thần, diễn một “vở kịch tình cảm” quá thuần thục!
Lúc mọi người đang tròn mắt ngạc nhiên, ngoài Hàn Trạc Thần ra, không ai nhìn thấy hắn cười đến sái cả hàm.
Và như thế, “tình yêu” giữa An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần trở thành chủ đề tranh luận nóng hổi của cả khu vực.
Yêu thực sự, không nhất thiết là hai người luôn ở bên nhau, tai áp má kể mà là biết người ấy cần gì, lặng lẽ hành động vì người ấy, hiểu được tâm tư của người ấy, người ấy cũng hiểu và lắng nghe mình… Cũng chẳng cần những lời thề non hẹn biển, sông cạn đá mòn mà chỉ cần lúc mình vui thì cũng có thể nghe thấy tiếng cười của người ấy…
Hắn nói chuyện điện thoại với cô cả tiếng đồng hồ, nói mãi không hết chuyện, còn cô im lặng lắng nghe và luôn để hắn nghe thấy những tiếng cười vui vẻ của mình.
“Đúng rồi, anh quên không kể với em một chuyện rất thú vị.” Vừa mới kết thúc chủ đề này thì hắn liền sang chủ đề khác. “Hôm qua anh gặp một ông thầy bói, ông ta bảo rằng anh có phong thế bất phàm, có tướng đế vương.”