Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1326 lượt.
ời hung hăng cầm vũ khí đứng chật kín phòng, rồi lại quay sang nhìn hai tên đệ tử cạnh hắn, nếu có thể, cô rất muốn hỏi hắn: “Anh có não không vậy? Trong tình thế này mà chỉ mang theo có hai người! Cho dù là muốn thể hiện thành ý thì cũng không thể mạo hiểm như vậy!”
Trác Diệu quan sát cô một lượt, hưng phấn nói: “Người đã đến đông đủ! An Dĩ Phong, mày muốn nói gì thì nói đi!”
An Dĩ Phong ung dung đứng dậy, rót một ly trà, hai tay bưng đến trước bộ mặt hung hăng của hắn: “Trác ca, em vẫn còn trẻ người non dạ không hiểu biết, hôm nay em đến đây kính trà nhận lỗi với anh, anh đại nhân đại lượng, xin đừng chấp em!”
Trác Diệu đỡ lấy ly trà vẫn còn nóng hất vào mặt An Dĩ Phong.
“Mẹ kiếp, mày cầm dao đâm tao, mày nghĩ một ly trà này là xong chuyện à?”
Cô cắn môi, kinh ngạc nhìn An Dĩ Phong. Cô không ngờ Trác Diệu lại bị kích động như vậy, An Dĩ Phong đi giết hắn cũng có nghĩa là hắn tự tìm đến cái chết. Không cần nghĩ cũng biết, không giết được Trác Diệu thì nhất định phải chết, giết được hắn rồi thì nhất định chết không toàn thây.
An Dĩ Phong nắm chặt hai bàn tay, cố nén tức giận, lau nước trên mặt, mỉm cười nói: “Em sai rồi! Hôm đó em uống nhiều quá, nhìn nhầm người… không thì tụi đệ tử của em đã không ngăn em lại. Đại ca, em cũng không làm anh bị thương, còn bị người của anh cho một dao, anh còn muốn thế nào nữa ạ?”
“Nhìn nhầm người? An Dĩ Phong, mày đừng nghĩ tao là thằng ngu, mày kết hợp với con bé cảnh sát này để khử tao, mày tưởng tao không biết à?”
“Anh đùa gì vậy!” An Dĩ Phong gượng cười. “Em cũng là dân xã hội đen, không đời nào đi hợp tác với cảnh sát.”
Nghe đến đó, hắn lấy mấy bức ảnh từ tay bọn đàn em, vứt lên bàn. Nhìn thấy chúng, An Dĩ Phong không nói thêm gì nữa. Đó là mấy bức ảnh chụp buổi tối hôm An Dĩ Phong bị Tư Đồ Thuần đưa về sở cảnh sát, trong đó có một bức tay hắn vẫn đeo còng lau mặt cho cô, nhìn cô say đắm.
“An Dĩ Phong, mày muốn khử tao thì cũng phải lượng sức mình chứ? Ngay cả đại ca Lôi của mày nhìn tao còn phải khom lưng cúi đầu, mày là cái thá gì chứ!” Ngực hắn nhấp nhô, giọng nói trở nên nhỏ bé khác hoàn toàn với phong cách thường ngày.
“Đại ca, em sai rồi. Hôm nay em đích thân tới đây để tuỳ anh xử lý, anh có thể chém em bao nhiêu nhát cũng được, chém cho đến khi anh hả giận thì thôi. Cô ấy không liên quan gì, em xin anh thả cô ấy ra.”
“Mày chơi gái, được! Mày nịnh nọt nó, được! Nhưng mày đừng có chơi tao!”
Trác Diệu đứng lên, túm lấy tóc cô, da đầu cô đau rát như có kim châm. Cô cắn răng chịu đựng không phản kháng gì.
An Dĩ Phong đứng phắt dậy, hai tên đệ tử của hắn ngăn lại. “Anh Phong, bình tĩnh chút đi.”
“Sao? Đau lòng à?” Trác Diệu lạnh lùng cười đắc ý. Hắn nâng mặt cô lên, cười dâm ô. “Đúng là xinh đẹp thật, dáng người cũng rất nóng bỏng. Mày thích nó như vậy, chắc phải rất ngon, lát nữa tao phải thử xem thế nào…”
Lời nói của Trác Diệu khiến cô buồn nôn. Cô dùng hết sức vùng vẫy, hai tay bất lực trong chiếc còng sắt. Hắn cười bỉ ổi, bàn tay đang đặt trên mặt cô bỗng di chuyển xuống cổ áo, xé áo cô…
Cô không thể chịu đựng được hành động bỉ ổi đó, liền giơ chân đá hắn. Hắn nhanh chóng né người, tức giận giơ tay hướng về phía mặt cô, chưa kịp tát thì đã bị An Dĩ Phong xông đến tóm lấy tay.
“Cái tên họ Trác này, mẹ kiếp, mày không nể mặt ai à?”
An Dĩ Phong tóm chặt lấy tay hắn, kéo mạnh về phía trước, thừa dịp Trác Diệu đang bị mất đà, An Dĩ Phong dùng tay kia giáng một đòn vào mặt hắn. Rắc… lại một tiếng xương gãy…
“Mày!” Trác Diệu lau máu ở khoé miệng, vô cùng giận dữ. “Tao đã định nể mặt anh Lôi tha mạng cho mày, nhưng xem ra mày muốn chết rồi.”
An Dĩ Phong tiến lên trước, mấy tên đệ tử của hắn chạy đến khuyên nhủ: “Anh Phong, xin anh bớt giận, có gì thì bình tĩnh nói…”
Hắn nhìn mấy tay đệ tử, thở một hơi thật sâu, quay người đá mạnh vào chiếc bàn bên cạnh.
“Trác Diệu, tao nói rõ cho mày biết, trong mắt tao mày chỉ là một tên súc sinh, nếu không phải vì đại ca tao giữ thể diện cho Kỳ Dã nhà chúng mày thì mày có mọc thêm mười cái đầu nữa cũng chẳng làm gì được tao! Hôm nay tao đến nhận lỗi với mày, mày tưởng tao sợ mày à? Tao chỉ sợ tao nhỡ tay đánh chết mày, đến lúc về không biết ăn nói như thế nào với đại ca của tao thôi!”
Ấm chén trên mặt bàn rơi loảng xoảng xuống đất. Tiếng vỡ vừa dứt thì đoàn người từ ngoài cửa ùn vào, cả quán rượu bị bao vây kín mít đến mức không còn kẽ hở, mặt ai cũng đằng đằng sát khí, dường như chỉ đợi An Dĩ Phong ra hiệu một cái là họ lập tức xông vào.
Trác Diệu tái xanh mặt, lùi lại một bước. Lũ đàn em của hắn cũng nháo nhác.
Tư Đồ Thuần cũng thấy bớt lo. May là An Dĩ Phong không ngốc, vẫn biết “tiến lễ hậu binh”.
Tình thế lúc này như tên đã lên dây, chỉ cần chạm nhẹ thôi là mũi tên sẽ vụt bay.
Nếu ra tay, cho dù An Dĩ Phong không sao, nhưng hậu quả về sau cũng khó mà lường hết.
Cô ghé người vào hắn nói nhỏ: “Anh đừng xúc động, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì đừng ra tay…”
“Anh biết rồi.”
An Dĩ Phong nhìn tên đệ tử vẫn giữ chặt tay hắn không chịu buông ra, n