Tác giả: Lâm Uyên Ngư Nhi
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.
không?
Nhìn cô ngủ an ổn dưới chăn màu trắng, hô hấp nhẹ nhàng khẽ lên khẽ xuống, lông mi thật dài an tĩnh rũ xuống, môi đỏ tươi khẽ cong lên, mang theo tính trẻ con mà bình thường khó có thể nhìn thấy, cũng chỉ là nhìn như vậy, nơi nào đó ở đáy lòng lại mềm mại.
Giúp cô dịch dịch chăn, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại đi ra ngoài.
Ở trên ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi Cố Tính bị tiếng chuông báo thức của điện thoại di động đột nhiên vang lên bên trong gian phòng đánh thức, âm thanh rất nhanh liền biến mất, nhìn đồng hồ, mới bảy giờ sáng.
Trong phòng yên tĩnh, không có một chút âm thanh, Cố Tính đẩy cửa phòng ra, điện thoại di động màu trắng bị tùy ý vứt trên mặt đất, may là sàn nhà trải thảm thật dầy. Vốn là người nên tỉnh ngủ lại co ro trong chăn, tiếp tục ngủ một cách bình yên.
Cố Tính bất đắc dĩ lắc đầu một cái, cuối cùng anh cũng biết tại sao cô mỗi ngày đều đến muộn.
Nhặt điện thoại của cô lên nhẹ nhàng đặt vào trên bàn, đi tới trước giường nhỏ giọng gọi cô một tiếng, không có phản ứng, vươn tay giúp cô gạt tóc dính vào trên gương mặt ra, lại cẩn thận đẩy cô một cái, vẫn không có phản ứng.
Xem ra cô thật sự mệt mỏi.
Dù sao trước kia cô mỗi ngày đều đến muộn, trễ nhiều như vậy đến muộn một ngày cũng không tính là cái gì, huống chi, anh căn bản không cho là bỏ qua tiết học sáng sớm đối với cô có tổn thất gì, thành tích của cô vẫn rất ổn định.
Đối với một học sinh lớp mười hai mà nói, nếu như có thể, ngủ nhiều một chút luôn là tốt. Yên tâm thoải mái mà suy nghĩ như vậy, Cố Tính mở cửa đi ra ngoài. (lại nói các cô gái về sau nếu như tìm bạn trai, ngàn vạn đừng tìm người như Cố Tính, nếu không, bạn sẽ vĩnh viễn đến muộn!!!)
Khi Mộc Tử Mạt chân chính tỉnh lại, mặt trời mùa đông ấm áp đã miễn cưỡng xuyên thấu qua hoa văn trên rèm cửa sổ rơi đầy mặt đất, trên bàn sách cây kim nhỏ của đồng hồ báo thức đã vô tình chỉ ở tám giờ rưỡi, cô có chút không thể tin dụi dụi con mắt, thật không dám tin những gì mình nhìn thấy, cầm lấy điện thoại di động ở trên bàn, thầm kêu một tiếng không tốt, liền vội vàng bò xuống giường.
Lần này Mộc Tử Mạt ước chừng so bình thường nhiều tới muộn hơn một giờ, tiết thứ hai cũng bắt đầu lên, cô mới từ phía sau lặng lẽ đi vào.
May mắn là tiết học ngữ văn, Lão Sư Ngữ Văn đối với môn sinh đắc ý của mình tự nhiên sẽ không có khó khăn vặn hỏi quá nhiều, hướng Mộc Tử Mạt gật đầu một cái liền tiếp tục giảng bài như không có việc gì.
Thật vất vả đến khi tan học, mới vừa đi gấp, ngay cả bữa ăn sáng Mộc Tử Mạt cũng không để ý tới ăn, hiện tại mới cảm giác được bụng đói đang kêu, không còn hơi sức nằm ở trên bàn.
Ngược lại vào lúc này Triệu Viện Viện mạnh như rồng như hổ rồi, xem ra chuyện xảy ra tối hôm qua ảnh hưởng cũng không lớn với cô ấy, nhìn dáng vẻ Mộc Tử Mạt mệt mỏi như thế, cô ấy có chút không nhịn được, "Tử Mạt, tối hôm qua liên lụy cậu."
Mộc Tử Mạt là người cỡ nào coi trọng giấc ngủ, lại bị cô ấy nửa đêm nửa hôm kéo dậy, mạo hiểm gió lạnh theo cô ấy đi bệnh viện, dù nói thế nào, trong lòng cũng là áy náy.
Mộc Tử Mạt tay ôm bụng, xoay người lắc đầu một cái, dùng bút gõ đầu cô ấy một cái, nói, "Đồ ngốc." Cuối cùng, vẫn không quên bổ sung thêm một câu, "Nếu đổi lại là tớ, cậu có thể thấy chết mà không cứu, cậu có thể an ổn ngủ tới hửng sáng sao?"
Bình thường Triệu Viện Viện nghe không được người khác vũ nhục chỉ số thông minh của cô ấy, thế nhưng chính là lời nói từ trong miệng Mộc Tử Mạt nói ra, lại để cho cô ấy có nói không ra cảm động, hoảng hốt cảm thấy, hình như Mộc Tử Mạt có chút thay đổi nào đó không giống với nhau.
Cô ấy đưa tay lấy ra một hộp sữa chua ở trong ngăn kéo, thuận tiện cầm lấy một thanh kẹo sữa bò, cùng đưa cho Mộc Tử Mạt, "Tớ chỉ có sữa chua, uống tạm đi."
Lý Sở Tâm cũng đưa tới một cái bánh mì salad, Mộc Tử Mạt đồng thời nhận lấy, đáng tiếc, đều không phải là thứ cô bình thường thích ăn. Chỉ là, dường như cũng không có lựa chọn nào khác.
Nhìn đáy mắt nhàn nhạt màu xanh của Mộc Tử Mạt, áy náy trong lòng Triệu Viện Viện lại nổi lên. Lúc trời sáng cô ấy cũng là mới truyền nước biển xong, ở bên ngoài ăn bữa sáng, liền trực tiếp trở về phòng học, cho nên cô ấy cũng không biết tối hôm qua Mộc Tử Mạt cũng không trở về túc xá.
Mới vừa cắm ống hút vào hộp sữa chua, điện thoại di động trong ngăn kéo liền vui vẻ vang lên, thời điểm tối hôm qua cô đặt chuông đồng hồ báo thức, buổi sáng quên chuyển sang chế độ rung.
Mộc Tử Mạt có chút kinh ngạc lúc này sẽ là ai gọi cho cô, cầm lên vừa nhìn, là một mã số xa lạ, chần chờ ấn nút nghe, "Alo?"
"Là tớ." Đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp của Cố Tính, Mộc Tử Mạt dường như có thể cảm giác được dáng vẻ khóe miệng hơi cong lúc anh nói chuyện, nhất thời cảm thấy tâm tình rất tốt.
Còn chưa kịp phản ứng, Cố Tính còn nói, "Cậu đi ra ngoài một chút, tớ chờ cậu."
"Hiện tại?"
Bên kia vô cùng xác định "Ừ" một tiếng, Mộc Tử Mạt nhìn bên ngoài một chút, cúi đầu đáp một tiếng, "Được."
Lớp mười hai ban 13 trừ đi đồng học nằm ở trên bàn giả vờ ngủ say ra, người than