Tác giả: Lâm Uyên Ngư Nhi
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.
sớm suy nghĩ trước thời điểm mua bữa ăn sáng, trước mặt xếp hàng bao nhiêu người đều không sao cả, quan trọng là đội ngũ xếp hạng phía sau tớ càng ngày càng dài."
Thừa dịp Triệu Viện Viện quơ tay múa chân nói xong, đang dương dương đắc ý, Mộc Tử Mạt không biến sắc từ trong đĩa ăn của cô ấy gắp một cái lòng đỏ trứng gà, sau đó dùng cái muỗng chia làm miếng nhỏ, gắp một phần nhỏ bỏ vào trong miệng, tỉ mỉ mà nhai.
Nữ sinh ăn cơm vốn là tương đối chậm, chờ các cô ăn xong, người đứng xếp hàng trong nhà ăn cũng không nhiều lắm, Mộc Tử Mạt thấy Triệu Viện Viện hướng trước mặt phất phất tay, còn hưng phấn mà la hét "Tô Tĩnh Nhiên, nơi này!"
Mộc Tử Mạt bỗng chốc quay đầu lại, ngoài ý muốn bắt gặp một đôi mắt chứa nụ cười đang nhìn về phía cô, lập tức xoay người, cúi đầu ăn cơm.
Mộc Tử Mạt cho đến bây giờ vẫn không cách nào tiếp nhận được sự thật này, đối với cô mà nói không quá chân thật.
Chỗ ngồi mà các cô chọn là vị trí bốn người ngồi sát cửa sổ, bên cạnh hai người đều có một chỗ trống, Mộc Tử Mạt thấy Tô Tĩnh Nhiên ngồi xuống ở bên cạnh Triệu Viện Viện, không lâu sau đó vị trí bên cạnh mình cũng có người ngồi xuống.
Cố Tính ngồi xuống, Mộc Tử Mạt cảm thấy không khí trong lúc vô hình cũng kỳ dị mà trở nên mỏng manh, nhất thời trở thành đứng ngồi không yên, lại làm bộ vô cùng bình tĩnh mà ăn một cây rau cải trong đĩa ăn đang bị cô làm cho rất loạn, nhưng mà trong nội tâm lại là vô cùng thấp thỏm, anh làm sao sẽ xuất hiện ở nơi này? Anh tại sao lại xuất hiện ở nơi này?
Là bởi vì cô sao? Đáp án này khiến lòng của Mộc Tử Mạt càng loạn hơn. Chuyện của cô và Cố Tính cũng không có nói cùng Triệu Viện Viện, không phải là không muốn nói, mà là cô còn chưa nghĩ ra nên nói như thế nào, nhưng là bây giờ. . . . . .
Mộc Tử Mạt ngẩng đầu liếc nhìn Triệu Viện Viện một cái, cô ấy vẫn đang cố gắng chiến đấu hăng hái với thức ăn trong đĩa ăn của mình, ngược lại Tô Tĩnh Nhiên ở bên cạnh cô ấy, có lẽ là cảm thấy được ánh mắt nhìn chăm chú của cô, lại ngẩng đầu khẽ mỉm cười với cô, hơn nữa, hình như là giống loại mỉm cười mang theo thâm ý.
Trên mặt của Mộc Tử Mạt nhanh chóng leo lên một tia ấm áp. Lấy giao tình của Cố Tính và Tô Tĩnh Nhiên, chỉ sợ cậu ấy sớm đã biết rõ đi. Vừa nghĩ như thế, trong lòng lại thoáng bình tĩnh một chút, thật ra thì như vậy cũng tốt.
Ít nhất, cô có thể cho mình một lý do để dũng cảm đối mặt, hơn nữa như vậy cũng nói, trước kia cô trải qua, đều không phải là một giấc mộng hư ảo.
Triệu Viện Viện vừa ăn cơm vừa háo hứng tràn trề trò chuyện với Tô Tĩnh Nhiên, ngược lại, Mộc Tử Mạt và Cố Tính lại vô cùng an tĩnh, từng người ăn cơm của mình, thậm chí ngay cả ánh mắt trao đổi cũng rất ít.
Mộc Tử Mạt không dám nhìn anh, ở trước mặt mọi người là thiếu nữ e lệ rụt rè, mà Cố Tính, anh biết tất cả đối với cô mà nói xảy ra quá nhanh, nếu như cô cần một thời gian thích ứng, anh nguyện ý cho.
Triệu Viện Viện ăn cơm xong liền lôi kéo Mộc Tử Mạt trở về phòng học, cô ấy còn có một bài làm văn chưa có viết, bài tập phần này buổi chiều sẽ phải nộp, đây cũng là nguyên nhân tại sao sau giờ học cô ấy liền vội vàng tới dùng cơm.
Cô ấy có thể liên tục làm ba tờ bài thi số học hoàn chỉnh, chính là không muốn viết một bài văn 800 chữ! So với người khác bài tập phần này cô ấy đã chậm mấy ngày, vốn là muốn mang về nhà viết, không nghĩ tới vẫn là quay lại mảnh đất trống không như lúc ban đầu.
Mộc Tử Mạt khẽ nghiêng người sang, đối với những người bên cạnh thật thấp nói một tiếng, "Tớ đi trước."
Cố Tính ngẩng đầu nhìn cô một cái, không thể nhận ra mà gật gật đầu, nụ cười nhàn nhạt ở trong mắt.
Tác giả có lời muốn nói: các cô nương, nhìn con mắt tôi O(∩_∩)O~, các bạn đối với tôi có lòng sao? Có sao có sao? Nói sao nói sao.
Nửa đêm rét đậm, Mộc Tử Mạt quấn mình cực kỳ chặt chẽ, lật người, đột nhiên cảm thấy giường hơi rung rung một cái, chỉ chốc lát sau, giọng nói yếu ớt của Triệu Viện Viện vang lên ở bên tai cô, ở trong ban đêm yên tĩnh nghe rất rõ ràng, "Tử Mạt, tớ đau bụng."
Mộc Tử Mạt đột nhiên giật mình, nhanh chóng ngồi dậy, lạnh lẽo xâm nhập, rùng mình, thuận tay cầm áo khoác đồng phục học sinh ở một bên mặc vào, lưu loát nhảy xuống giường.
Mở đèn nhỏ ở trên bàn, nhìn đồng hồ báo thức nhỏ một chút, mới hơn ba giờ sáng, Mộc Tử Mạt chú ý tới Lý Sở Tâm đang ngủ trên giường hơi nhíu cau mày, thì vặn đèn nhỏ xuống một chút.
Tối hôm qua lúc hơn mười hai giờ Lý Sở Tâm mới đi ngủ, buổi sáng năm giờ cô ấy sẽ thức dậy học bài, cho nên động tác của Mộc Tử Mạt cũng rất nhẹ, tận lực không đánh thức cô ấy.
Sắc mặt của Triệu Viện Viện rất yếu ớt, trên trán toát ra một ít mồ hôi hột, nhưng tay của cô ấy lại lạnh ngắt, Mộc Tử Mạt mặc áo khoác giúp cô ấy, mới hậu tri hậu giác phát hiện, lúc này phòng y tế trong trường nhất định là đóng cửa.
Khóe miệng của Cố Tính nâng lên một biên độ nhỏ, "Cậu ấy đi gọi xe trước, để cho tớ tới đón các cậu." Nói xong, còn làm bộ như lơ đãng quét một vòng ở trên người Mộc Tử Mạt.
M