Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341432
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.
ằm để trên đầu của cô, hai tay không ngừng xoa, nghe miệng của cô phát ra tiếng nỉ non rất nhỏ.
"Lúc chiều, anh đã muốn làm như vậy. . ." Khi nói ra lời này, cùng lúc ngón trỏ tay phải của anh nhẹ nhàng nắm lấy đỉnh kia, hơi hơi lôi kéo.
Cô cắn môi của mình, "Anh..."
Ở ngực cô không ngừng trêu chọc một phen, lúc này mới đưa tay trượt xuống dưới động.
Cả người cô cũng nhịn không được run rẩy.
Nước từ vòi hoa sen ào ào rơi xuống mặt đất, âm thanh giống như tiếng mưa to, tiết tấu vội vàng giống như nhịp tim của hai người trong phòng tắm.
Lộ Thiểu Hành thu hồi tay của mình, đem xoay người cô đối diện mình, làm cho thân thể của cô dựa vào trên tường.
Thân thể của Lê Họa run rẩy càng kịch liệt, hình ảnh này khiến cho cô rung động, thậm chí không dám có động tác gì. Cô giống như con rối gỗ mất đi động tác, ngơ ngác dựa vào mặt tường. Mà anh lại giống như một con rắn bình thường, phun ra đầu lưỡi thật dài, ở trên người cô không ngừng di chuyển.
Đầu lưỡi của anh, từ cổ của cô chậm rãi di chuyện xuống dưới, đến chỗ nào, cô hoảng sợ run rẩy không ngừng.
Tay cô hướng hai bên mặt tường lướt qua, cái gì đều bắt không được, mặt tường rất trơn, tay cô không có chỗ để.
Cuối cùng, đầu lưỡi của anh dừng di chuyển, ở bụng dưới của cô di chuyển không ngừng. Tay anh, nhẹ nhàng tách ra chân của cô, tay kia thì cẩn thận luồn vào, ở bên ngoài xoa nắn vài cái.
"Không cần. . . Không. . ." Thân thể của cô run rẩy càng lợi hại, toàn thân đều mềm nhũn. Nhưng anh cũng không có khách khí, trong nháy mắt ngón trỏ đâm vào, chậm rãi mở miệng, "Đó là hi vọng ở trên giường?"
Thiết kế của gian phòng cũng không có phòng tắm hiện đại như vậy, tất cả kết cấu đều là cây trúc, động tĩnh hơi lớn một chút, liền có thể khiến cho người cách vách trực tiếp nghe được âm thanh.
Trong miệng cô lưu luyến kêu to ô ô, cũng không biết là muốn nói cái gì.
Mà anh đã lại bỏ thêm một ngón tay đi vào tiết tấu thong thả, hơi hơi tiến vào, sau khi rời khỏi lại dùng lực đâm vào, khống chế được tiết tấu. Anh cũng không phải là người ham muốn (tình dục), nhưng một màn trước mắt này khiến cho anh cực kỳ hưng phấn đôi mắt chợt hiện vô số tia sáng.
Đầu ngón tay ra vào càng ngày càng dễ dàng, chất lỏng trắng mịn ở đầu ngón tay có thể thấy được rõ ràng.
Trong nháy mắt cô cúi đầu, đúng lúc nhìn thấy động tác anh đưa ngón tay vào trong miệng, đôi mắt mở to. Mà một phút kia anh đứng lên, cô đương nhiên phối hợp, đem chân mở ra.
Nhưng còn chưa đủ, anh dùng đầu gối dùng sức đem hai chân của cô kéo ra, chân cô liền không khỏi tách ra đến tận cùng. Cuối cùng cô chịu đựng không nổi, toàn thân bủn rủn, thoát lực mà bất lực, giống như mục tiêu của anh. Anh thuận thế tiếp nhận thân thể của cô, hai tay đem hai chân của cô bế lên, chống đỡ thân thể của cô. Liền thẳng tắp tiến vào trong cơ thể cô, hai chân quấn ở bên hông anh. Giọt nước trên thân thể giống như xoa một tầng dầu bôi trơn, cô không ngừng trượt xuống, mà anh lại không ngừng đem cô kéo lên, trong lúc đó quanh co, thân thể ma xát càng sâu.
Trời sinh trong cơ thể đàn ông có ham muốn chinh phục, nhìn thấy mềm yếu trên mặt cô, trong lòng tự hào về điểm này cảm giác lại càng trở lên mạnh mẽ.
Thanh âm nức nở của cô giữa tiếng ào ào của nước chảy giống như tiếng nỉ non của người tình.
Đàn ông di chuyển không biết mệt mỏi cùng âm thanh mê người của phụ nữ, tấu thành một khúc nhạc hài hòa.
"Em liền ở lại nơi này." Lộ Thiểu Hành một bên sửa sang lại quần áo, một bên không chút để ý mở miệng. Anh cài lại cúc áo cuối cùng, lúc này mới nhìn về phía Lê Họa còn nằm ở trên giường.
Anh chuẩn bị trở về thành phố Yên Xuyên.
Lê Họa ngẩng đầu, có chút nghi hoặc đôi mắt mở to, hình như không hiểu được ý tứ của anh, "Anh nói cái gì?"
"Em liền ở lại nơi này." Không chuẩn bị cho cô trở lại Yên Xuyên.
"Có ý tứ gì?" Lê Họa nhíu mày nhìn anh.
Anh nhìn về phía Tô Thiên Linh chớp mắt, lập tức nhìn thấy có vô số người xuất hiện ở sau cánh cửa, Lộ Thiểu Hành vẫn chưa quay đầu lại xem là lén chụp ảnh hay là nhìn xem những người đó là ai, đè thấp thanh âm, "Cô gọi tới?"
"Anh sao có thể coi trọng tôi như vậy?" Tô Thiên Linh hừ một tiếng, "Chỉ là lộ ra một chút tin tức, bọn họ sẽ không mời mà tới."
Lộ Thiểu Hành không có lộ ra vẻ mặt gì, "Xem ra cô ẩn giấu rất kĩ." Truyền thông luôn đưa tin Tô Thiên Mặc là người thông minh hơn người như thế nào, đối với vị nhị tiểu thư này lại đưa tin rất ít.
"Như thế nào? Yêu thương tôi?" Tô Thiên Linh tự giễu cười cười, dù sao người khác cũng nhìn không thấy cố gắng của cô, tất cả của cô, chỉ biết đem ánh mắt đặt lên trên người chị cô.
"Cô dự định di tình biệt luyến?" Lộ Thiểu Hành liếc mắt nhìn cô một cái.
Đàn ông thật sự là lạnh nhạt.
"Di tình biệt luyến cũng không cũng không sai, dù sao người đàn ông kia cho tới bây giờ cũng không để tôi ở trong lòng."
Lộ Thiểu Hành lấy ra chìa khóa xe, nghe nói như thế chăm chú nhìn Tô Thiên Linh, "Ai cũng không ép cô làm nhi