Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
lâu. Không phải mới nghỉ việc, mà là từ lâu. Nhưng cô chưa trao đổi cùng anh, đây là một việc lớn. Nội tâm của anh xẹt qua tia không thoải mái cảm thấy tổn thương lòng tự trọng, tay để lên ngực tự hỏi, trong lòng cô anh tính là cái gì? Lại đối đãi với anh như vậy, chẳng lẽ người nào trả giá nhiều hơn, người đó liền bị coi thường sao?
Hơn nữa, có tin tức nói ở "Mị lực" gặp qua cô, đến cuối cùng cô nghĩ như thế nào?
Bất luận tin tức có đúng hay không, anh đều muốn nhìn thấy Lê Họa sau đó sẽ tính toán.
Chờ ở cửa nhà trọ của cô, tầng nhà lầu cô ở đèn vẫn không có sáng lên, mà anh đã đợi bốn giờ.
Hành vi của mình, nhìn qua, thật đúng là ngốc.
Rút ra một điếu thuốc, châm lên, tay xoa xoa nhiều lần, làm cho trong lòng mình có thể yên lặng một chút.
Điện thoại đột ngột rung lên, nhìn tên người gọi, ngữ khí bình thản như trước. "Ừ?"
"Đến \'Vũ mỹ\' . Mọi người đều đến rồi, còn thiếu cậu, đừng tìm cớ qua loa tắc trách (làm lấy lệ)." Thanh âm vui tươi hớn hở của Trang Chu làm cho trạng thái mơ hồ không rõ của Trác Dực Đình tỉnh táo lại một chút.
Xoa bóp cái trán, đưa mắt nhìn lại hướng phòng ở kia, cảm thấy được hành vi hiện tại của mình rất ngốc.
Nghĩ muốn từ chối, nhưng mở miệng lại là, "Được."
Khởi động máy, lái xe rời đi.
Chỉ có anh biết, sợ hãi xuất hiện kết quả như vậy, không giống với ý nghĩ của mình, trong lòng lại càng bất an, không bằng uống chút rượu, làm cho mình thoải mái một chút.
Đẩy ra cửa phòng, người đã tới nhiều.
Có người hướng anh vẫy tay, "Mới trở về? Nhìn bộ dạng cậu bây giờ giống đầy tớ..."
Vẻ mặt Trang Chu ngạc nhiên mừng rỡ "Cậu vậy mà thực sự đến đây, còn một người... Hại tôi đánh cược thua, tôi còn nói cậu nhất định ở lại chỗ tiểu tình nhân kia. Gọi là cái gì, \'Tiểu biệt thắng tân hôn\' ."
Con ngươi của Trác Dực Đình chìm chìm, có chút không kiên nhẫn, "Cậu nói nhiều."
Phát hiện tâm tình của Trác Dực Đình hình như đã bị ảnh hưởng, có người vô tư đưa cho Trác Dực Đình chén rượu, anh cũng không có từ chối, uống xuống mấy chén, bụng như có lửa đốt.
Lương Hạo ngồi ở một chỗ khác, trong tay cầm một chén rượu, nhìn rượu, xong lại nhìn Trác Dực Đình.
Trang Chu cảm thấy dáng vẻ thâm trầm này của Lương Hạo buồn cười, đi qua, "Anh em, muốn uống rượu, gọi tôi nha."
Lương Hạo nâng cằm, chỉ về phía Trác Dực Đình, "Cậu ta dường như cần hơn."
Khóe miệng Trang Chu nở nụ cười, "Xem ra anh ta bị tiểu tình nhân kia làm cho không thoải mái."
Tư thái vui sướng khi người gặp họa, Lương Hạo cũng suy nghĩ xem Trác Dực Đình đã biết cái gì, hẳn là còn không biết, hôm nay mới trở về, nhìn bộ dạng của Trác Dực Đình, cũng không giống như là việc nhỏ.
Phụ nữ, tai họa, Lương Hạo thấp giọng nguyền rủa một tiếng.
Bưng rượu, đi đến bên cạnh Trác Dực Đình, ý bảo người bên cạnh Trác Dực Đình tránh ra.
Đối phương hơi sửng sốt, nhưng vẫn thật sự đi ra.
"Buồn bực, thứ rượu này, uống sẽ làm tổn hại thân thể, nhất là vì chuyện không đáng." Lương Hạo híp mắt, nhìn bộ dạng của Trác Dực Đình.
Trác Dực Đình lại không có để ý tới lời nói của Lương Hạo, anh không thích người khác cái gì cũng hiểu, mà người nằm trong rắc rối thì đều là một bộ dạng không hiểu, giống như anh là đứa ngốc, mà bọn họ thông minh đều có thể nhìn thấy rõ cục diện.
Trác Dực Đình tiếp tục uống hai chén, cuối cùng giương mắt, "Có chuyện gì thì nói."
"Chuyện được voi đòi tiên, phụ nữ đều thích làm." Lương Hạo vỗ vỗ bả vai Trác Dực Đình, "Nơi nào cũng đều phân ba bảy loại, cho dù là người như chúng ta cũng thế."
Gia thế tốt, dù sao cũng có chỗ đặc biệt, nói chuyện cũng sẽ cẩn thận một chút, nói là bạn bè, mọi thứ đều là một vòng tròn, mở ra lại là một chuyện.
"Ai?" Trác Dực Đình lạnh lùng mở miệng.
Lương Hạo cười cười, không nói gì thêm.
Để xe ở "Mị lực", một góc cách đó không xa có một bóng đen, Trác Dực Đình âm thầm cười cười, không biết loại hành vi này của mình tính là cái gì. Anh biết cô ở trong này, thậm chí ngày hôm qua còn ở chỗ này ôm cây đợi thỏ chờ cô. Anh có chút không biết làm thế nào, anh không dám tiến lên, không dám đi giữ chặt cô đã uống nhiều, bước đi có chút xiêu vẹo, cùng cô ngả bài. Đến hỏi cô vì sao đem số điện thoại của mình cho vào sổ đen hoặc là bỏ qua điện thoại của anh, thậm chí anh sợ hãi đón nhận một kết quả như vậy. Thật sự là khôi hài, sống hơn hai mươi năm, chưa bao giờ sợ hãi như vậy. Một khi đi ra, nếu không phải mình kết quả như mình mong muốn, vậy bản thân sẽ chịu khổ.
Xe của Trác Dực Đình đứng ở chỗ tối tăm, cả thân ảnh của anh cũng tối tăm theo.
Tựa vào chỗ tựa lưng, trong tay cầm một điếu thuốc, không có châm.
Đêm tối, dù sao có thể nhìn thấy nơi sâu nhất của thế giới nội tâm.
Anh đột nhiên nhớ tới, cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Lê Họa. Ở giữa một nhóm phụ nữ đi tới, trang phục của cô kín đáo nhất, cô nhất định không biết, khoảnh khắc cô tiến vào phòng, vài người đàn ông hay nói giỡn bên cạnh anh mở miệng "Bây giờ phụ nữ phong trần đều có cách ăn mặc