Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
c cô có diện mạo xinh đẹp, cả người lại tỏa ra tự tin làm cho người ta tự nhiên nghĩ đến hai chữ xinh đẹp. Luôn có một giấc mộng có một ngày chính mình cũng có thể trở thành người như vậy, ở giữa đầm lầy của cuộc sống, từng ngày từng ngày càng sa vào sâu hơn, tìm không thấy một cơ hội thay đổi cuộc sống của mình. Đưa ra quyết định rời xa Lộ Thiểu Hành cô không có hối hận, nửa ngày cũng không có, ngay cả thương tâm cũng không kịp, đem toàn bộ trọng tâm của mình bỏ vào công việc. Con người thật đúng khó có thể nói rõ vấn đề, nhưng nhìn những người nhỏ hơn mình có thể làm được nhiều chuyện xuất sắc như vậy, liền bắt đầu nghĩ lại xem chính mình đã làm chuyện gì khiến mình cảm thấy có ý nghĩa hay không. Cuối cùng có cơ hội này, vì thế nhanh chóng nắm chắc, cũng không phải muốn làm ra chuyện lớn gì, chỉ là để cho lúc mình ngẫm lại xem mình có cái giá trị gì, không đến mức cái gì cũng không có để nhớ.
Cô sợ hãi, cả đời này của cô, đối với người khác mà nói giá trị tồn tại duy nhất là có được Lộ Thiểu Hành, cũng sợ hãi đối với mình mà nói, chỉ còn lại có Lộ Thiểu Hành.
Không thể phủ nhận, cô thật sự thích Lộ Thiểu Hành, rất rất, thậm chí còn ở nhiều năm sau hiện tại lại cùng Lộ Thiểu Hành ở chung, anh ở lòng của cô cũng không có suy giảm. Anh là người trong ảo tưởng của cô, cho dù là giả bộ ngốc, cô cũng có thể rõ ràng cô không phải tiêu chuẩn hoàn mỹ trong lòng Lộ Thiểu Hành.
Cô có thể đi khuyên giải người khác, thích cùng với thích hợp khác nhau, đặt ở trên người cô, cô cũng hi vọng chính cô có thể được. Nói thích một người vì anh làm nhiều như vậy cần dũng khí, nhưng rời đi người này, không phải càng cần dũng khí sao?
Phương thức rời đi này cô rất hài lòng, không cần mặt đối mặt tranh cãi. Rời đi còn lưu cho đối phương khó xử cuối cùng. Nhiều năm cô nhớ lại Lộ Thiểu Hành, sẽ mang theo ý cười.
Sau khi đem công việc một ngày xử lý thật tốt, cùng đồng nghiệp đi ra công ty, dọc đường đi sẽ nói một ít chuyện phiếm. Một quan trức nào đó vì chuyện phụ nữ mà mất chức, trên internet dấy lên đủ loại chế nhạo. Một nữ minh tinh nào đó cùng bạn trai công khai tình cảm, trở thành đầu đề của Tân Lãng. Tất cả đều trở thành đề tài câu chuyện thoải mái, cô cảm thấy nghe đến mấy cái tin tức này, chính mình còn sống, trong cơ thể còn tồn tại một tình cảm mãnh liệt.
Khi chuẩn bị băng qua lối đi bộ, sẽ theo bản năng nhìn một cái xe ở nơi đó. Đương nhiên, không có xe làm cho cô cảm thấy quen thuộc. Đúng, anh là người như vậy, nhiều nhất là cảm thấy tức giận, hoặc là cảm thấy cô không biết tốt xấu.
Đối với mình cười cười, đi qua lối đi bộ, lên xe bus trở lại nhà của mình.
Ngày đó rời đi, cô ngồi ở bên giường nhìn chăm chú gương mặt của Lộ Thiểu Hành. Cuộc sống thật sự là một vòng tròn kỳ quái, cô từng đưa anh trở thành một giấc mộng, một người chỉ có thể tưởng tượng cũng không thể chạm tới. Mà khi cô đưa anh trở thành giấc mộng, cô cùng anh lại có một đêm, thậm chí còn có một đứa nhỏ.
Có thể có chuyện thân mật như vậy, trong lúc đó quan hệ của bọn họ ngoại trừ xa lạ vẫn là người xa lạ. Mà nhiều năm sau, lúc cô không nhớ tới anh nữa, anh lại xuất hiện giữa cuộc sống của cô, đến mãnh liệt như thế, khiến cho cô không biết làm sao. Sau đó anh giống như vô số lần tưởng tượng của cô trở thành bạn trai của cô, cho dù chỉ là bởi vì một đứa trẻ đã không còn.
Gặp nhau như vậy, cô không biết có nên cảm ơn trời xanh có nên cho bọn họ duyên phận như vậy hay không.
Chỉ là, cô không biết quý trọng, sau khi thượng đế cho cô cơ hội như vậy, cô lại lựa chọn rời đi.
Cô cũng không có bật đèn, nhưng có thể nhìn thấy hình dáng của anh. Đồ đạc đã sớm thu dọn xong, cô mang đến không nhiều lắm. Có lẽ một ngày trước, cô còn do dự, luyến tiếc, không muốn, suy nghĩ như vậy tràn ngập ở trong đầu của cô.
Cuối cùng vẫn đưa ra quyết định, không có do dự.
Suy nghĩ rất nhiều rất nhiều.
Lời nói lúc trước Lộ Thiểu Hành nói với cô, thực ra hoàn toàn có thể dùng cho bọn họ. Cô cùng một chỗ với Trác Dực Đình, gặp đủ loại khó khăn, cùng Lộ Thiểu Hành cũng giống như vậy. Mà gia thế của Lộ Thiểu Hành so với gia thế của Trác Dực Đình càng phức tạp hơn, cô không thể bảo đảm tương lai của bọn họ sẽ như thế nào. Cô cũng không dám cam đoan chính mình sẽ vì người đàn ông kia có thể tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục đi lấy lòng người khác, lại càng không dám cam đoan Lộ Thiểu Hành sẽ bằng lòng vì cô làm cái gì.
Chấp nhận đi, nguyên nhân chính khiến cho cô lựa chọn rời đi, đơn giản phải khiến cho người ta cảm thấy khác thường, đơn giản là, trong lúc đó tình cảm của bọn họ không đủ để che mưa chắn gió.
Trong bóng đêm, cô nhìn Lộ Thiểu Hành một lần cuối cùng, đứng dậy rời đi.
Để chìa khóa nhà trọ của anh trên bàn trà ở phòng khách, thứ này đã không thuộc về cô.
Khi đi vào thang máy, cô nhìn bóng dáng chính mình trên tường nở nụ cười, "Cuối cùng mày cũng dũng cảm một lần." Cho dù là tình huống như vậy, nhưng cô rất muốn cười, nói không ra là nguyên nhân gì.
Cuối tuần, Tô Nhứ gọi điện thoại cho Lê Họa, đang nói ồn ào, Tô Nhứ bả