pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

o Lê Họa cũng đi tòa thành kia chơi một chút. Tô Nhứ cũng không có quay phim, hình như là vì tham dự một buổi trình diễn thời trang ở nơi nào đó. Đang lúc Tô Nhứ đem Bắc thành hình dung xinh đẹp phi phàm, Lê Họa trả lời "Được", làm cho Tô Nhứ kinh ngạc hồi lâu. Vốn nghĩ Lê Họa không đi được, thật không ngờ thái độ của Lê Họa khác thường.
Lê Họa giải thích với Tô Nhứ là: Tớ chịu đủ rồi tớ không đi ra ngoài du lịch không đi máy bay không có chút kiến thức nào cả.
Cô đi Bắc thành, vẫn là máy bay của Tô Nhứ tới đón, mang theo một cái kính mắt thật lớn, làm cho người ta vừa nhìn thấy sẽ đem ánh mắt dừng ở trên người cô. Lê Họa không nói gì, Tô Nhứ làm sao sợ bị người khác nhận ra đến như vậy. Hoàn toàn một bộ dạng "Mọi người ngàn vạn lần không cần nhận ra tôi!"
Sau đó Lê Họa theo Tô Nhứ đi đến chỗ ở, Tô Nhứ lên lầu, Lê Họa đem đồ đạc của mình đặt lên bàn. Mới vừa đặt xuống đồ đạc, trên lầu truyền ra tiếng động thật lớn, Lê Họa kinh ngạc chạy lên.
Đứng ở cửa.
Trong phòng có hai người phụ nữ đang đánh nhau thật sự là đánh nhau, hơn nữa rất tàn nhẫn, khiến cho người ta hoài nghi các cô có huyết hải thâm thù gì. Chỉ là không có sử dụng vũ khí gì, đều là bàn tay không.
Hai mỹ nữ đánh nhau, bộ dáng, cũng không dễ coi, kéo tóc, xé quần áo.
Lê Họa đứng ở một bên xem đủ rồi, Tô Nhứ có thể gây cho cô cảm giác kích thích lần này cũng không ngoại lệ, còn chưa vỗ tay tán thưởng. Bị đánh chính là Tô Nhứ, người kia đã đem Tô Nhứ đặt trên giường, thậm chí còn dùng chân đạp vào Tô Nhứ đang nằm trên giường, "Nếu ngươi không phục thử xem?" Một bên mở miệng một bên kéo tóc Tô Nhứ, khiến cho Tô Nhứ kêu lêu.
Hơn nửa ngày, người phụ nữ sinh đẹp kia mới buông tha cho Tô Nhứ, xing đẹp vẫn là xinh đẹp, Tô Nhứ lại giống như một kẻ điên, tóc hỗn độn, quần áo cũng không tốt.
Lúc này người phụ nữ xinh đẹp mới phát hiện Lê Họa đứng ở cửa, mang theo chút tò mò, có lẽ là bởi vì Lê Họa chỉ nhìn, ngay cả bộ dạng ngăn cản cũng không có, "Xin chào, Nhậm Y Nùng."
Lê Họa cười "Lê Họa."
Buổi tối, ba người cùng nhau ăn cơm. Lần đầu tiên Lê Họa nhìn thấy Tô Nhứ cũng có lúc chật vật như vậy, bị người phụ nữ tên Nhậm Y Nùng này mắng cũng không dám cãi lại, lúc đi ra nói một câu, "Em nói thêm câu ly hôn nữa, chị liền đem em ném vào Trường Giang, không tin cứ thử xem."
Sau khi Nhậm Y Nùng rời đi, cuối cùng Lê Họa mới cười sặc sụa.
Tô Nhứ nhanh chóng nắm lấy mặt của Lê Họa, "Quên hết quên hết tất cả chuyện xảy ra vừa rồi, thanh danh một đời của tớ không thể bị hủy." Nói xong chính mình cũng cười lên, "Cậu nói tớ có biến thái hay không, lúc chị ấy đánh, tớ không dám đánh trả. Không biết là có phải từ nhỏ bị ngược đãi, nên đối với chị ấy sinh ra khuynh hướng tự ngược."
"Không tệ không tệ." Lê Họa tỏ ra vui mừng, "Hiếm thấy ai có thể quản lí được cậu."
Tô Nhứ không muốn thừa nhận, nhưng là có cảm tưởng giống nhau. Cho dù là tên "Tô Nhứ" này của cô cũng là dựa vào người chị họ này, ngẫm lại chính mình đúng là không có mặt mũi, cái gì cũng kém chị họ một bậc.
Chuyện bi kịch, không nghĩ lại thảo luận. Tô Nhứ nhìn tướng ăn của Lê Họa, thoải mái như vậy, có chút khó hiểu, "Không phải là cậu xảy ra chuyên gì chứ, làm sao lại có bộ dạng này?"
Lê Họa khó hiểu, đem một miếng trong miệng nuốt xuống, "Tớ có thể làm sao? Ăn nhiều một chút, cậu đau lòng?"
Tô Nhứ có chút giật mình, "Nói như thế nào đây, chính là giống như còn sống."
"Trước kia cậu nhìn tớ giống như một xác chết."
Tô Nhứ cười, không có trả lời, không tính là xác chết, nhưng sống không có nhiệt tình, người rất mù mịt không khác bao nhiêu.
Đi nơi này nơi kia, Tô Nhứ kéo Lê Họa đi tới một bờ sông, ban đêm ở Bắc thành rất là đẹp, có ngọn đèn đèn xinh đẹp nổi tiếng, không ít du khách chính là vì đến đây để thưởng thức vẻ đẹp ban đêm.
Dọc theo đường đi Tô Nhứ đá lên những hòn đá, rất là hoạt bát sôi nổi.
Bắc Thành so với Yên Xuyên lạnh hơn nhiều, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng tới tâm tình vui vẻ của bọn họ. Lê Họa lôi kéo Tô Nhứ cùng đi thuê xe đạp hai người, Lê Họa ngồi ở phía trước, Tô Nhứ ngồi ở phía sau.
"Nhanh lên nhanh lên, chậm như vậy, phía sau đều đuổi kịp chúng ta." Tô Nhứ kêu lên, ở một bên sốt ruột.
Lê Họa mệt không chịu được, liếc Tô Nhứ một cái, "Cậu nói như vậy, tại sao cậu không đạp?"
Sau đó tiếng còi xe vang lên, Lê Họa ngượng ngùng hướng mảnh đất bên cạnh quốc lộ đi tới.
Tô Nhứ lại bất mãn, "Cậu lái xe kiểu gì vậy" Nói xong nhìn dòng xe ô tô phía trước. "Mau đạp qua đi, xông lên đi."
"Cậu, kẻ điên này." Lê Họa mới vừa nói xong, Tô Nhứ liền đoạt tay lái. Vị trí của hai người vốn không cố định, trọng tâm không vững, xe ngã trên mặt đất.
Lê Họa bị ngã rất đau, rất tức giận, đứng lên chuyện thứ nhất dĩ nhiên là dùng chân đá Tô Nhứ một cước.
Thực sự hả giận.
Tô Nhứ gào khóc, khi dễ cô, ai cũng đến đánh cô. Đứng lên vỗ vỗ mông, cũng không đánh lại, kiên trì ngồi vào phía trước, chờ Lê Họa lên xe, lập tức đạp hết sức.
Gió thổi qua, giống như có dao găm đâm vào mặt, động tác của Tô Nhứ càng lúc càng nhanh, cư