Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
ô gật gật đầu, "Đúng anh không có nói như vậy, em cũng là cảm giác như vậy, anh nói ý tưởng của chúng ta có phải cách xa vạn dặm hay không?"
"Đến tột cùng em ầm ĩ cái gì?"
"Không biết." Có lẽ chỉ là muốn, một chút một chút rửa dấu vết trên người Lộ Thiểu Hành đi.
Thực ra, anh cũng không biết, nên đối với cô như thế nào.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tôi quyết định, chẳng phân biệt được, để cho bọn họ có tư tưởng chia tay, hành vi không rõ ràng, chính là như vậy.
Rất lâu hành vi nam nữ hoan ái bị cho rằng là nồng độ của tình yêu, nhưng cũng có thể chính là khi không biết đánh vỡ cục diện bế tắc như thế nào lựa chọn phương thức ngắn nhất phát tiết bất mãn. Người khác có lẽ không phải loại người sau, nhưng bọn họ đều biết, bọn họ thuộc loại người sau. Trong lúc đó cần đến điều này duy trì liên hệ của nhau, loại suy nghĩ trong đầu này không khỏi khiến cho người ta có chút thương cảm đến hiện tại Lộ Thiểu Hành cũng không biết, tại sao bọn họ có thể như vậy, nghĩ không ra nguyên nhân, hình như cũng không có sai lầm cái . Mà Lê Họa biết nguyên do trong đó, nhưng cô không muốn đi đụng chạm, cô vui mừng chờ đợi kết quả cuối cùng, bất luận nó như thế nào, loại tâm tính này khiến cho cô nhìn qua không chút nào sợ hãi.
Bình minh dù sao vẫn đến, cuộc sống dù sao vẫn phải tiếp tục, bất luận một phút trước đã xảy ra chuyện đau lòng như thế nào, thời gian vẫn đi trước, cũng phải buộc bước chân của mình đi theo thời gian, không ngừng chạy nhanh.
Lê Họa giống như bình thường đi làm, đi tới cửa đổi giày.
"Anh phải đi công tác vài ngày." Thanh âm của Lộ Thiểu Hành ở phía sau truyền tới.
Cũng tốt, đỡ phải gặp nhau lại buồn phiền, mà cô không thích cùng anh ầm ĩ, điều kiện trước tiên là nếu anh không chủ động nhắc đến nguyên nhân ngọn lửa này, chính cô sẽ không chủ động nhắc đến.
Lộ Diệc Cảnh nhìn anh, nhìn một hồi lâu sau đó vẫn là buông tha, dự định trực tiếp vào nhà "Làm sao vậy?"
"Ôn Diên đâu?"
Lộ Diệc Cảnh nghe được tên anh ba, lúc này mới mỉm cười, "Anh khẳng định đoán không được anh ấy đi chỗ nào, đi cùng ai."
Liên tưởng đến biểu hiện của người nhà, "Thỏa hiệp?"
"Không biết, có lẽ là cùng người phụ nữ kia chia tay đi... Anh ba là đi cùng tiểu thư Tỉnh gia." Lộ Diệc Cảnh gõ cái bàn, "Nhìn đi, vẫn là bậc cha chú của chúng ta lợi hại, chúng ta tựa như châu chấu trong tay bọn họ, cho là mình có thể nhảy rất cao rất xa, hay là đang trong tay người khác, thoáng dùng sức, sẽ chết không toàn thây."
Nghe được dạng kết quả này, Lộ Thiểu Hành không biết là lấy cái biểu tình gì mà đối đãi, có chút bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi), không giống tác phong của Lộ Ôn Diên, nhưng lại là vì cái gì?
Than thở, tiếp tục hút thuốc.
Lộ Diệc Cảnh lại ngồi đối diện Lộ Thiểu Hành, nhìn anh rất lâu, "Cái kia, anh cùng người kia gần đây tốt chứ?"
Có lẽ tâm tình Lộ Thiểu Hành không tốt lắm, ngay cả công phu thái cực cũng không muốn làm, "Em trực tiếp hỏi Tô Nhứ có gọi điện thoại cho Lê Họa hay không là được."
Lộ Diệc Cảnh kinh ngạc, cắn chặt răng, người anh hai này cũng không để mặt mũi cho anh.
Có lẽ là một người chờ đợi nhìn qua thực sự rất ngốc, khi một người không quá quen thuộc mời anh đi tham gia họp lớp, thế nhưng anh không có cự tuyệt. Vẫn là lần đầu tiên dự định đi loại tiệc này, cũng không phải là anh đem mình đặt rất cao. Mà là anh chịu không nổi bạn học trung học vốn ngây thơ biến thành như hiện tại, so đo công việc so đo đối xử của chồng. Về điểm này ở trong lòng lại lo lắng, lời nói và việc làm đã như khói lan ra. Hơn nữa người khác nhìn dáng vẻ của anh, "Dù sao nhà cậu gia thế tốt, vận khí của cậu thật tốt có hai người cha mẹ thật tốt, cho nên tất cả những thứ hiện tại của cậu chỉ là do cậu sinh ra tốt mà thôi, có cái gì kiêu ngạo chứ?" Nếu sự xuất hiện của anh làm cho người khác bất bình như vậy, anh liền tự mình hiểu lấy không chủ động xuất hiện, nhưng lần này, lại đồng ý.
Khi anh đến, cũng không có khiến cho người khác xôn xao, mọi người bây giờ, cũng không cố ý biểu hiện ra bộ dạng đối với ai cảm thấy hứng thú. Chỉ là, người muốn có danh thiếp cũng không ít, chút liên hệ về sau cũng có trợ giúp, có lẽ đều tính toán nhỏ nhặt như vậy.
Đề tài nhàm chán như trước, công tác, kết hôn, thân cận gần như trở thành chủ đề.
Trở thành nơi phụ nữ trao đổi hàng hiệu cùng đồ trang điểm.
Lộ Thiểu Hành ngồi một lát, cảm giác này, không quá thoải mái, nhưng vẫn là duy trì bình tĩnh. Cũng có người quen biết trước kia, cùng anh ta tán gẫu một chút, "Trác Dực Đình kết hôn?"
"Chỉ là đính hôn."
"Các cậu những người này chính là phiền toái..." Nói đến một nửa lại dừng.
Cũng không có sai, Lộ Thiểu Hành cũng hiểu được phiền toái, trước khi kết hôn còn có một cái đính hôn, thực sự rất lãng phí.
"A... Ai vậy?" Có người thét chói tai, "Cô không phải đã..."
"Mọi người chào, em là Hậu Gia Lâm." Hậu Gia Lâm chủ động mở miệng, tránh cho mọi người đoán, cô cùng chị lớn lên quả thật có chút giống, nh