Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.
n thoại di động ra, muốn chụp ảnh lại. Nhìn thấy nhiều ếch cùng công chúa, hiếm thấy một đôi như vậy. Lão Mưu Tử cũng không có nói sai, bây giờ người đẹp đều cùng một chỗ với người giàu có, ảnh hưởng rất tốt tới gen thế hệ tiếp theo. Một đôi này không tệ, sẽ không giảm bớt trình độ của thế hệ tiếp theo.
Đồng nghiệp ngẩng đầu, phát hiện một đôi kia đã đi lên phía trước, muốn xông lên trước mặt để chụp hình người ta.
Lê Họa lôi kéo cô, "Đừng, chúng ta vẫn là đi làm chuyện mình cần làm, trở về sớm một chút."
"Cậu không thấy bọn họ rất xứng đôi sao? Phát ở trên mạng nhất định sẽ thành tin tức đứng đầu. . ." Đồng nghiệp còn không buông tha.
"Phát ở trên mạng làm cái gì?" Lê Họa không muốn để cho đồng nghiệp tiến lên, "Cậu không có nhìn thấy cái mọi người thường gọi là một đôi kim đồng ngọc nữ cuối cùng đều không giải quyết được gì sao? Mà người ở trên internet từng hạnh phúc, kết cục hơn phân nửa cũng chia tay. . . Cho nên, nhìn thấy chuyện tốt đẹp, để ở trong lòng là tốt rồi."
Đồng nghiệp nghĩ nghĩ, "Được rồi, cũng đúng, rất nhiều đều ly hôn."
Lúc này mới đi về phía sau.
Lê Họa ôm văn kiện, cô gái vừa rồi, trong đáy lòng lập tức có cảm giác quen thuộc.
Ở trên máy bay có đụng vào cô gái kia?
Còn có trong tấm ảnh của anh.
Thực ra cũng chỉ là một mà thôi.
Cô mím chặt môi của mình, cảm xúc có chút hạ xuống. Đồng nghiệp vỗ bả vai của cô, "Đừng bởi vì nhìn thấy người đẹp liền thở dài, cậu cũng là một người đẹp nha."
Lê Họa nở nụ cười, không nói gì.
Đồng nghiệp tiếp tục, "Hai người là hai loại người đẹp khác nhau."
"A, khác ở chỗ nào?" Lê Họa cũng muốn nói chuyện, giải trừ chút không thoải mái này.
Cô ấy là loại hình ánh mặt trời thoải mái quyến rũ, dáng vẻ vô câu vô thúc, giống như có thể nhìn thấy mùa xuân. Cậu đây. . . loại hình u buồn con gái rượu."
"Được rồi, đi nhanh một chút, nếu không tớ sẽ u buồn, cũng biến cậu thành u buồn."
Đồng nghiệp nở nụ cười ha hả.
Lần này Lộ Thiểu Hành đợi ở trong nhà thời gian dài hơn, cả ngày Lộ Diệc Cảnh đều ở bên cạnh anh, cũng không nói chuyện gì, cố ý vô ý quan tâm đến tình hình công việc của Lộ Thiểu Hành, nhìn qua một bộ dáng anh hai thâm tình. Đối với Lộ Diệc Cảnh mà nói đã rất khó, thời gian dài như vậy vẫn đợi ở trong nhà, cho dù bề trên có ý tứ giam cầm, bản thân anh nhất định là vì yếu tố kia.
"Anh hai, lần này anh đợi thời gian thật dài."
"Em muốn đuổi anh ra ngoài?"
Lộ Diệc Cảnh mới mở miệng, đã bị Lộ Thiểu Hành lấp kín, nhưng Lộ Thiểu Hành không một chút nào muốn làm cái loa của Lộ Diệc Cảnh, lại càng không nghĩ tham gia chuyện tình cảm của vợ chồng người khác. Có chuyện gì, tự mình đi làm, đừng đi yêu cầu người khác.
Tương đối mà nói, Đường An An rõ ràng vui vẻ hơn. Con người thôi, khi già liền kỳ vọng chồng mình khỏe mạnh con cái ở bên cạnh mình, vì vậy thường từ chối lời mời đi ra ngoài đánh bài, ở nhà nghĩ ra các loại thực đơn, quyết định nhất định phải đem con trai của mình nuôi cho thật mập mạp.
Trở lại "Khuynh thế", cũng đã nghe được tiếng nói vui mừng.
Anh đứng cách đó không xa, yên lặng nhìn người ngồi kia. Có chút hiểu được người vì gia tộc hy sinh hạnh phúc của chính mình, loại không khí tốt lành hài hoà này, cái gì cũng không thể đi đổi lại được. Người buông tha cho tình yêu của mình, không phải bọn họ yếu đuối, mà là theo đuổi một gia tộc toàn vẹn. Bạn sáng sớm thức dậy, hi vọng nhìn thấy vợ của mình cùng cha mẹ mình ở chung hòa thuận hay là hi vọng chuyện thứ nhất chính là ngăn cách giữa mình và cha mẹ làm cách nào loại trừ?
Rất nhiều người sẽ rất dũng cảm lựa chọn vế sau, nhưng như vậy thật sự là dũng cảm sao?
Dùng một câu rất phàm tục mà nói, người như vậy là vứt bỏ cha mẹ của mình, có tư cách gì dõng dạc nói lớn?
Anh đứng một lát, mới đi vào.
Lộ Diệc Cảnh ở một bên đá đá cây cỏ, dường như cây cỏ kia chọc tức anh, nhìn thấy bóng dáng của Lộ Thiểu Hành càng ngày càng gần, lúc này mới ngẩng đầu, "Dự định tề nhân chi phúc?" Nhìn về phía cô gái bên kia, dùng ánh mắt nhìn qua nhiều người đẹp như vậy, cũng có thể coi đây là cực phẩm, mặc dù so ra kém vợ anh... Ở trong lòng ho khan một chút, so với phần lớn người đẹp đều tốt, nhất là khí chất đó, làm cho lần đầu tiên người ta nhìn thấy muốn có lần thứ hai.
Chữ đẹp này, quả thực có thể gây chia rẽ.
Lộ Thiểu Hành cho Lộ Diệc Cảnh một nụ cười đoán không ra, làm cho Lộ Diệc Cảnh có chút bất mãn, nếu anh ba ở đây, anh hai sẽ không trực tiếp rời khỏi, cho rằng anh là cái gì? Giống như anh ngoại trừ gây chuyện, sẽ không giải quyết được chuyện gì. Quên đi, anh mới không cần đem tin tức mình thu hoạch được nói cho anh hai, để cho chính anh đi gây sức ép.
Lộ Thiểu Hành đi qua, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cha mẹ, lúc này mới chuyển hướng sang bên kia.
"Thiểu Hành, đây là chú Hậu và dì Hậu, bọn họ mới về nước không lâu." Lộ Chính Nhiên ra hiệu cho con trai của mình.
Lộ Thiểu Hành cung kính gọi một tiếng, lúc này mới đem ánh mắt chuyển tới trên người Hậ