Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.
ồn tại cảm giác an toàn, cũng không biết là ai thay đổi.
Tay Lộ Thiểu Hành nắm tay lái tự nhiên dừng. Cô rất ít từ chối, cho nên dưới tình huống bình thường từ chối của cô cũng có hiệu quả.
Lộ Thiểu Hành đem xe đậu xong, lúc này mới xuống xe đuổi theo bước chân của Lê Họa.
Cô vốn nghĩ anh sẽ đến nói cái gì đó, cô không hi vọng anh nói hai chữ "Chia tay", chỉ là không thích anh nói ra hai chữ này, nếu như là trên hành động, cô sẵn lòng chấp nhận. Ý nghĩ có chút làm cho người ta khó hiểu, giống như khi anh nói ra hai chữ kia mới đại biểu cho cô bị vứt bỏ, mà chỉ cần anh không nói ra, là có thể làm cho mình bình yên.
Cô đi rất chậm, nhưng nhìn qua có chút tức giận, bước đi rất có cảm giác. Lộ Thiểu Hành đi ở phía sau cô, nhìn thấy cô như vậy, không khỏi muốn cười, "Có nhớ anh hay không?"
Bước chân cô dừng lại một chút, "Không có."
"Lúc này cho dù không có cũng có thể nói có." Tâm tình của anh không tệ, không một chút nào cùng cô so đo.
"Ừ, học không được như anh..." Người nó dối không tốt lắm, vì thế im lặng.
Cô ở phía trước đổi giày, cúi đầu, làm cho anh nhìn không thấy vẻ mặt của cô, "Anh làm việc có chuyện gì thú vị hay không?"
Cô cắn môi của mình, cảm thấy bản thân nói như vậy, thật sự là. . . Không hỏi trực tiếp, vì thế lựa chọn đề tài như vậy, đến cuối cùng cô đang làm cái gì?
"Có thể có chuyện gì?" Anh không có để ý, trực tiếp đi vào, khiến cho đề tài của cô, lập tức bị chôn vùi.
Cô đứng ở tại chỗ, nhìn bóng lưng của anh, cũng chỉ là nhìn, không có nhiều lời nữa.
Phía dưới ngực càng ngày càng đau, ngoại trừ nằm vẫn không nhúc nhích, ngay cả trở mình cũng làm cho không người nào có thể nhận ra, Thật sự là khó hiểu, cô đau như vậy, chỉ cần cô không nói, sẽ không có người biết. Thực sự như vậy, không ai sẽ thật sự đem mỗi một động tác nhỏ của mình đặt ở trong mắt, bất luận mình coi người này quan trọng cỡ nào, hay là anh là người thân thiết với mình.
Một cách nói khác chính là, khi bạn cho rằng người kia đối với bạn không tốt, bạn lên ngẫm lại chính bạn đã từng vì anh làm cái gì, có lẽ sẽ cân bằng, bởi vì yêu cầu này của bạn, ngay cả bạn cũng chưa từng vì anh mà làm.
Lúc Lộ Thiểu Hành xoay người đi lên, cô đẩy anh, động tác không vội thiết nhưng rất kiên định,, "Hôm nay không được."
Cũng không nói nguyên nhân, cũng may anh cũng không có cưỡng ép, lại nằm xuống.
Thì ra hạng mục giải trí bị gián đoạn, vì thế anh hi vọng đến "Lãng phí" Thời gian dư thừa này.
"Công việc như thế nào?" Khó có được tâm tình nói chuyện phiếm.
"Mệt." Thực sự như thế, thực ra cô vốn nghĩ phải đi học nhiều một chút, nhưng hiện tại phát hiện, xã hội mới chân chính là nơi cho người ta học thứ này tứ kia, đi theo những đồng nghiệp này, cô có thể học được rất nhiều, chính mình xem văn kiện không hiểu ngày hôm sau sẽ hỏi, hiệu quả cũng không tệ, "Nhưng rất thỏa mãn."
Anh nhìn mặt của cô, nhìn qua dường như thật sự mệt chết. Lấy tay vuốt mặt của cô, nhéo nhéo, "Vất vả."
Chỉ là một câu đơn giản, nhưng vẫn có thể trở thành lo lắng, khiến cho tâm tình của cô tốt hơn một chút.
"Anh có chuyện gì thú vị không?" Cô có tâm tình nghe chuyện xưa.
Lộ Thiểu Hành nghĩ nghĩ, "Thực ra, cuộc sống của anh rất nhàm chán, không có gì thú vị."
"A". Cô di chuyển người, làm bộ như không nghĩ đến, "Mối tình đầu ấy nói một chút xem." Nâng cằm nhìn anh, mang theo một chút tò mò.
Rõ ràng là bộ dáng lười biếng, lại làm cho người ta có loại lười nhác quyến rũ, Lộ Thiếu Hoành nâng cằm để sát vào mặt của cô, hôn mặt của cô một chút, "Bây giờ bắt đầu điều tra?"
Cô vươn tay, cũng nhéo nhéo mặt của anh, phía dưới ngực lại đau, nhưng vẫn trong phạm vi có thể tiếp nhận được, không có ảnh hưởng đến vẻ mặt và động tác của cô, "Đúng, sợ sau này anh không thừa nhận."
"Không có gì không dám cả, anh thích cô ấy, cô ấy không thích anh." Thực sự sẽ không kể chuyện xưa, hai ba câu liền nói xong, hơn nữa ngày cả nguyên nhân vì sao không có cùng một chỗ cũng nói.
Bởi vì anh phối hợp như vậy, mắt cô choáng váng, sau đó lại cảm thấy mình có chút chịu thiệt, như thế nào cũng chỉ có thể từ trong miệng của anh nhận được hai câu không có gì như vậy.
"Anh thích cô ấy cái gì?" Chậm rãi hỏi.
"Xinh đẹp?" Cũng coi như tự hỏi mình.
"Anh thật sự là. . . Tầm thường."
"Vậy có thể nào em nghĩ rằng anh và em rất tao nhã?" Nói xong đưa tay luồn vào ngực cô, ở ngực cô xoa xoa bóp bóp.
Cô đánh tay anh.
Anh lúc này mới cười đem tay của mình rút ra.
Nói không nên lời, vì thế đành phải ngủ.
Lê Họa vốn là nghĩ Lộ Thiểu Hành đi rồi, chính cô đi bệnh viện. Kết quả anh tựa hồ không có dự định rời đi, không chỉ có ngủ đến khi mặt trời lên cao, còn khiến cho cô phải cùng anh ngủ. Mấy ngày này anh cũng không mệt nhọc, nhưng có chút suy nghĩ quá nhiều, đầu óc đều không có thể nào thư thái. Hiếm có một cái thời gian như vậy, tự nhiên nghỉ ngơi tốt một chút. Làm người dù sao vẫn ưu đãi chính mình một chút, ở thời điểm nào đó.
Lê Họa thức dậy nấu cơm, anh vẫn là không có dự định rời giường, tùy tiện cầm lấy một