XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.

mở ra tấm lưới vô hình, từng chút từng chút đem lòng nàng nhốt vào trong lưới.
Tư Đồ Cảnh Diễn, cả đời này, thiếp không có cách nào rời bỏ chàng rồi.
Trong phút chốc Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn thẳng vào mắt nhau, trong mắt Ngôn Tu Linh thoáng qua một tia sáng khác thường.
Tư Đồ Cảnh Diễn lại vì Thẩm Thiển Mạch làm được như thế. Vẫn cho là Tư Đồ Cảnh Diễn có Thẩm Thiển Mạch trợ giúp, tất nhiên như hổ thêm cánh, nhưng mà xem ra hiện giờ, hình như không phải như vậy.
Một người khi nảy sinh tình yêu, chính là có nhược điểm. Hôm nay Tư Đồ Cảnh Diễn có thể vì không đành lòng nhìn Thẩm Thiển Mạch khổ sở mà giữ lại dư nghiệt, như vậy ngày sau, sẽ vì nàng mà gặp nhiều nhược điểm hơn nữa. Mà chút nhược điểm đối với người bình thường mà nói, có thể không là gì, nhưng đối với một vị vua muốn tranh giành thiên hạ mà nói, đó là đại kỵ.
Trận tranh tranh giành giành này, ta sẽ không nhường. Cảnh Diễn, cho dù ngươi là bạn tốt tri kỷ của ta, ta cũng sẽ không đem tặng thiên hạ cho ngươi. Cho nên, nếu ngươi đã lựa chọn toàn tâm toàn ý yêu một người, vậy, thiên hạ này, có lẽ ngươi với không tới rồi.
Phải biết rằng, không muốn tiếp tục cô độc nữa, thì không có khả năng ngồi vững trên vị trí tối cao cô độc này lần nữa đâu.
Thiên Tuyệt Lâu. Tửu lâu đệ nhất kinh thành, cùng ông chủ Thiên Khuyết Lâu, là cùng một người, chỉ là không ai biết người ông chủ đứng sau đệ nhất tửu lâu và khách điếm này, là ai.
Bên trong một gian phòng thượng hạng của Thiên Tuyệt Lâu, một bàn rượu và thức ăn, món ăn mê người, mùi rượu ngọt ngào thuần khiết, có điều người xung quanh bàn tiệc này, hình như không có khẩu vị gì, món ngon rượu ngon trước mắt như vậy, gần như không hề nhúc nhích.






“Thiên mạc cùng Lâm vị quân đội đang trên đường tiến quân, giống như được thần linh phù trợ, đã đánh đến biên cương rồi!” Một viên quan cao tuổi mạc áo vàng khẽ thở dài một hơi, con ngươi già nua có chút vẩn đục, tràn đầy lo lắng.
“Thái tử mất tích, hoàng thượng lâm bệnh qua đời, hoàng hậu chết bất đắc kì tử, cả Tam hoàng tử, Bát hoàng tử, Thừa Tướng, đại tướng quân cũng chết rất kỳ lạ, ta chỉ sợ khí số của Kỳ Nguyệt thật sự đã hết!” Viên quan áo đen đối diện viên quan viên quan áo vàng khe khẽ thở dài, bộ dạng cam chịu số phận.
“Thôi. Ta xem Thiên mạc cùng Lâm vị quân đội đang trên đường tiến quân, đãi ngộ dân chúng có thừa, hẳn là sẽ không làm tổn thương chúng ta, chi bằng chúng ta đầu hàng đi.” Một ánh mắt thỉnh cầu hình tam giác, khóe miệng viên quan nghiêng nghiêng, vẻ mặt khiếp đảm nói.
Thẩm Thiển Mạch ở ngoài cửa nghe đến đó, khóe miệng không khỏi nâng lên một nụ cười lạnh.
Đây là rường cột nước nhà của Kỳ Nguyệt?! Khó trách Kỳ Nguyệt muốn tiêu diệt! Nếu không phải vì dân chúng cả thành, nàng thấy những người này thật không đáng cứu.
Cái nhìn kia lại khiến cho mọi người ngây dại. Nam tử đứng trước cửa, toàn thân áo trắng như tuyết, không vương một hạt bụi, lẳng lặng đứng quay lưng ở phía ánh mặt trời chói sáng, ánh mặt trời giống như ánh sáng hắn độc hữu. Sợi tóc hắn đen như mực được buộc cao lên, xem ra rất nhanh nhẹn hoạt bát, lại có một phong vị khác.
Bởi vì híp mắt nên những người trong nhà không nhìn rõ diện mạo của nam tử kia, chỉ cảm thấy khí chất hắn cao quý thanh nhã như vậy, thậm chí bọn họ quên mở miệng chất vấn nam tử kia nghe kén cuộc nói chuyện của họ từ khi nào, vì sao lại xông vào phòng.
Bàn tay trắng nõn của nam tử kia khẽ giơ lên, cửa liền được đóng lại, mãi đến khi nam tử kia đi đến trước mặt quan viên, bọn họ mới nhìn rõ diện mạo nam tử này.
Ngũ quan tuyệt mỹ đến không thể bắt bẻ, mà thứ làm cho người ta không thể dời tầm mắt, đó chinh là con ngươi của hắn, đen nhánh, giống như hồ nước không thấy đáy, khiến ngươi bất tri bất giác bị hấp dẫn.
“Các vị đại nhân, chắc đã hiểu Mặc Trì nói gì rồi chứ?” Thẩm Thiển Mạch lại đưa mắt nhìn mọi người vẫn đang thất thần, khóe miệng nâng lên khẽ hạ xuống ý cười, thản nhiên nói.
Đám quan viên lúc này mới kịp phản ứng, có chút kinh ngạc nhìn Thẩm Thiển Mạch.
Nam tử trước mắt đúng là thanh việt vô song, đây chính là người mà giang hồ đồn đại là vừa nghe danh đã sợ mất mật, Ma Cung cung chủ Mặc Trì?
Ánh mắt Thổi Phổ cũng hiện lên một tia kinh dị, đây là Ma Cung cung chủ sao? Tuổi còn quá trẻ, lại còn rất. . . . . Đẹp.
“Cung chủ dựa vào cái gì mà nói có thể bảo vệ chúng ta không chết?!” Giọng Thôi Phổ lạnh lùng kiêu ngạo van lên, con ngươi mang theo vài phần nghi ngờ, “Ma cung tuy thần bí mà cường đại, hiện giờ đúng là đối thủ của hai cường quốc đệ nhất Thiên mạc cùng Lâm vị.”
Thôi Phổ vừa dứt lời, đám quan viên nhao nhao ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, tựa hồ cũng đang hoài nghi Ma Cung có thật như vậy hay không.
Lông mi Thẩm Thiển Mạch khẽ chớp, con ngươi đen tuyền nhàn nhạt nhìn về phía Thôi Phổ, không mặn không nhạt nói, “Nếu các ngươi không muốn hợp tác, cản cung cũng không cưỡng cầu, dù sao, bản cung chủ cũng không phải không thể cứu các ngươi.”
Thôi Phổ