XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.

bị Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt khẽ liếc mắt một cái, nhìn xem chấn đọng trong lòng. Thôi Phổ hắn từ nhỏ đã thông minh hơn người, cùng lắm chỉ mới hơn hai mươi tuổi, đã thăng tiến lên chức Thượng thư chỉ đứng sau Thừa tướng cùng Đại tướng quân, hắn vẫn cực kì kiêu ngạo, vậy mà vừa rồi Ma Cung cung chủ nhàn nhạt liếc mắt một cái, hắn bỗng dưng sinh ra ý sợ hãi.
Rõ ràng là nam nhân thanh nhã như thế, mà toàn thân lại tỏa ra khí thế rất sắc bén. Rõ ràng là nhìn gần gũi ôn hòa, mà lại có một cỗ khí thế xa cách không thể lại gần.
“Chúng ta nguyện ý hợp tác, nguyện ý hợp tác!”
Bọn quan viên không phải kẻ ngốc, tư nhiên hiểu ra thế cục hiện giờ. Nếu hợp tác với Ma Cung cung chủ, như thế bọn hắn còn có một cơ hội sống sót, nếu bất hòa không hợp tác với Ma Cung cung chủ, bọn hắn tuyệt đối không còn cơ hội sống sót, dưới tình huống này thì đương nhiên là hợp tác rồi.
Sắc mặt Thẩm Thiển Mạch không hề biến đổi, những đáp án của bọn họ đối với nàng căn bản không quan trọng, chỉ là nàng nhất thời nổi hứng mới nguyện ý cứu tính mạng của bọn họ thôi.
Con ngươi nàng nhàn nhạt liếc Thôi Phổ, chỉ có hắn không nói gì.
Thôi Phổ thấy Thẩm Thiển Mạch nhìn thẳng vào mắt mình, trong nháy mắt liền cảm thấy không che giấu được gì, giống như một đôi con ngươi đen tuyền ấy có thể bao quát toàn bộ, nhìn thấu tất cả.
“Ngươi có thể bảo vệ được toàn bộ kinh thành Kỳ Nguyệt thật sao?” Thật lâu sau, rốt cuộc Thôi Phổ cũng mở miệng hỏi.
Không biết vì cái gì, rõ ràng cảm thấy căn bản là không có khả năng sống sót, lại vì đôi mắt của nam tử xa lạ này mà đặt niềm tin tưởng, có lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
“Đương nhiên.” Thanh âm trong trẻo lại vang lên, chỉ hai chữ rất đơn giản, nói ra rất nhẹ nhàng, giống như là chuyện thường tình dễ dàng.
Phải biết rằng, bảo vệ kinh thành Kỳ Nguyệt trong tay Thiên mạc cùng liên quân Lâm vị không phải chuyện dễ dàng gì, cho dù là Ma Cung khiến người trong thiên hạ đều kính sợ, cũng không có khả năng làm được. Huống chi, Ma Cung vốn là tổ chức giang hồ, hoàn toàn không cần thiết phải cứu Kỳ Nguyệt.
“Nhưng mà, ta có yêu cầu, các vị phải đáp ứng.” Thẩm Thiển Mạch dừng một chút, con nươi đen tuyền lấp lánh làm người ta không nhìn thấy quang mang, khóe miệng hơi gợi lên, nhàn nhạt nói.
Các viên quan lại ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, không biết có nên đáp ứng hay không, bởi vì không ai biết Ma Cung cung chủ yêu cầu cái gì.
“Chỉ cần có thể bảo vệ toàn bộ kinh thành Kỳ Nguyệt, yêu cầu gì ta cũng có thể đáp ứng.” Bây giờ, dẫn đầu cuộc nói chuyện chính là Thôi Phổ.
Thẩm Thiển Mạch tán thưởng liếc nhìn Thôi Phổ một cái, khóe miệng nâng lên ý cười, “Yêu cầu của ta rất đơn giản, ngay hôm nay, các vị hãy đứng lên, khôi phục lại cuộc sống thường ngày của dân chúng, ngày hôm sau tại kinh thành Kỳ Nguyệt, không còn quan viên. Mà Kỳ Nguyệt cũng sẽ vĩnh viễn biến mất, trong lòng các ngươi cũng hãy nghĩ như vậy.”
Dĩ nhiên, phản bác lại lời này sẽ không còn một đường sống nào, mà bọn quan viên chỉ nghe một yêu cầu như vậy, cũng đều nhao nhao đáp ứng, dù sao, một quốc gia đã diệt vong, đối với bọn hắn mà nói, cũng không có gì đáng lưu luyến, đối mặt với thời khắc sinh tử, quốc gia khi đã mất đi quân chủ, hình như đã không còn quan trọng nữa rồi.
Chỉ có Thôi Phổ hơi nhíu mày, cuối cùng cũng gật đầu đáp ứng.
“Các vị đại nhân có thể ra về. Chuyện hôm nay, hi vọng các vị đại nhân không nên nói lung tung.” Sắc mặt Thẩm Thiển Mạch thản nhiên, nhẹ nhàng bâng quơ hạ lệnh tiễn khách, sau cùng vừa vười vừa liếc nhìn bọn quan viên một cái, nhàn nhạt bổ sung thêm, “Nếu không, ma lệnh của Ma Cung, sẽ ghi tên các vị lên.”
Nghe một câu sau cùng, sắc mặt quan viên trở nên trắng bệch, cơ hồ như chạy khỏi Thiên Tuyệt Lâu.
Ma lệnh chính là một trong những thánh lệnh của Ma Cung. Lệnh rằng phải giết. Một khi tên đã được khắc lên ma lệnh, Ma Cung sẽ làm cho người ấy chịu thống khổ sống không bằng chết, không chết không ngưng.
“Thôi đại nhân dừng bước.” Thẩm Thiển Mạch không khách khí ngồi trên ghế tựa, lười biến phun ra năm chữ.
Thôi Phổ dừng bước, cứ thế lẳng lặng nhìn nam tử Ma Cung cung chủ thần bí.
“Ta cảm thấy ngươi cũng không tệ. Nếu nguyện ý, việc cai quản Kỳ Nguyệt, giao lại cho ngươi.” Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười, ánh mắt vẫn không nhìn ra cảm xúc.
“Giao cho ta?” Con ngươi Thôi Phổ hiện lên một tia sáng, có chút hồ nghi nhìn Thẩm Thiển Mạch, Ma Cung cung chủ này lại yên tâm giao kinh thành Kỳ Nguyệt cho hắn xử lý?!
Thần sắc Thẩm Thiển Mạch chưa từng thay đổi, ý cười nhạt nhẽo, “Ừm, âm thầm duy trì trật tự cho tốt, không có quan viên, nơi ấy sẽ dễ dàng sinh loạn. Ta sẽ giữ lại nha sai cho ngươi. Có điều, nếu ngươi còn tâm tư nào khác, nen tự biết hậu quả!”
Con ngươi Thôi Phổ lộ ra một tia cứng ngắc, nam tử trước mắt giống như sương mù khiến người ta không nhìn thấu, rõ ràng mang theo ý cười hời hợt, lại khiến hắn cảm thấy hàn băng chí cực.
“Thôi Phổ đã hiểu.” Vừa vặn bốn chữ, nhưng đối với Thôi Phổ lại cực kì khó khăn.
Từ thuở nhỏ hắn đã tâm cao khí ngạo, bốn chữ này,