Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.
ử kia đi vào cùng với Thiên Thiên. Thẩm Thiển Mạch ra hiệu cho Thiên Thiên về phòng trước, lạnh nhạt nhìn nam tử kia.
Một bộ trường bào màu lam, búi tóc đơn giản, ngũ quan không tính là xuất chúng, chẳng qua đôi mắt kia lại như bao quát cả vạn vật, trên môi mang theo nụ cười như có như không nhìn Thẩm Thiển Mạch.
"Các hạ nếu đã muốn gặp ta thì nên tự báo tên họ đi." Thẩm Thiển Mạch trầm mặc hồi lâu, thấy nam tử kia dường như không có ý lên tiếng liền đặt ly trà xuống, lười biếng liếc nhìn nam tử kia, tựa hồ không coi nam tử kia là gì cả.
Nam tử kia nhếch mi, trong con ngươi được che đậy bởi một tầng sương mù thoáng hiện lên sự tán thưởng. Không hổ là nữ tử của Hoàng Thượng, quả nhiên không giống người thường. Dưới sự dò xét của hắn mà vẫn có thể thản nhiên như không, động tác rất là bình thường nhưng khi nàng làm ra lại dường như có quý khí thiên nhiên.
Chẳng qua, dù là vậy thì nàng cũng không có tư cách đứng bên cạnh Hoàng Thượng. Phải biết rằng nếu Hoàng Thượng khăng khăng cưới nàng làm Hậu thì sẽ mất đi bao nhiêu lực lượng ủng hộ, nhất là tại thời điểm mấu chốt này.Hắn quyết không cho phép bất cứ chuyện gì xảy ra phá hỏng việc Hoàng Thượng tranh giành thiên hạ.
"Chỉ tiếc ngươi đã tìm lầm người." Thẩm Thiển Mạch lưu loát xoay người lại, lưu lại cho Hạo Nguyệt chỉ là bóng hình với một thân bạch sắc xuất trần.
Hạo Nguyệt nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch hơi lộ ra sự lạnh lùng, hiểu rõ rằng Thẩm Thiển Mạch đang hạ lệnh trục khách.
"Hôm nay Lâm Vị đã đổi chủ, thái tử Ngôn Tu Linh lên kế vị đã đưa ra ý muốn hòa thân, muốn An Nhã Quận Chúa gả cho Hoàng Thượng." Hạo Nguyệt lại không có ly khai, chỉ lạnh lùng nói tiếp.
Thẩm Thiển Mạch hơi giật mình, Ngôn Tu Linh muốn gả biểu muội cho Tư Đồ Cảnh Diễn? ! Xem ra là hắn ta chuẩn bị động thủ rồi đây.
Bởi vậy, nếu Tư Đồ Cảnh Diễn vì nàng mà không cưới An Nhã Quận Chúa liền có lý do cho Ngôn Tu Linh cơ hội động thủ, hơn nữa cũng danh chính ngôn thuận. Đồng thời cũng sẽ ảnh hưởng tới quan hệ giữa Tư Đồ Cảnh Diễn và triều thần Thiên Mạc. Bởi vì họ sẽ thấy Tư Đồ Cảnh Diễn vì ham muốn cá nhân mà coi nhẹ quốc gia.
"Vậy thì như thế nào? !" Vẫn là câu đáp lại đầy lạnh lùng, chẳng qua đã có thêm chút do dự trong đó. Tình cảnh như thế, Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn có thể ứng phó được cơ mà. Cho dù Lâm Vị có mượn có thì như thế nào? ! Thiên Mạc chẳng lẽ còn sợ Lâm Vị hay sao? !
"Hai năm qua Lê Quốc ngày càng hùng mạnh, đã thâu tóm không ít tiểu quốc, thế lực nay đã xưa đâu bằng nay. Nếu Hoàng Thượng có ý định cự hôn, vậy Lâm Vị rất có khả năng liên thủ với Lê Quốc. Nội cục Thiên Mạc hiện nay còn chưa ổn mà phải đối mặt với sự giáp công của hai cường quốc, chỉ sợ là lực bất tòng tâm." Hạo Nguyệt thấy bóng dáng của Thẩm Thiển Mạch hơi rung động, hiểu được Thẩm Thiển Mạch thật lòng với Tư Đồ Cảnh Diễn, lời ra đến miệng cũng dịu đi.
Hắn không muốn làm ác nhân chia rẽ nhân duyên người khác. Chỉ là vì Hoàng Thượng, cũng vì giấc mộng tướng vị thiên hạ của chính hắn, hắn nhất định phải làm như vậy.
Đúng thế, hắn cũng là người có dã tâm. Người hắn lựa chọn phụ tá phải là bá chủ thiên hạ này, mà không phải vua của một nước. Cho nên đi theo Tư Đồ Cảnh Diễn, cũng bởi vì tin rằng ngài ấy có đủ năng lực như thế.
Thẩm Thiển Mạch xoay người lại nhìn kỹ Hạo Nguyệt, dường như muốn hiểu rõ tâm tư của hắn, trên môi từ từ hiện lên nụ cười châm chọc.
"Nếu Hoàng Thượng khăng khăng như vậy, Thiên Mạc cho dù không mất, cũng sẽ mất đi vốn liếng tranh giành thiên hạ. Hạo Nguyệt và Vận Hân sẽ không theo quân chủ như vậy!" Hạo Nguyệt thấy sự do dự trên gương mặt Thẩm Thiển Mạch liền ném thêm một quả bom nặng ký.
Cặp lông mày Thẩm Thiển Mạch nhíu lại. Hạo Nguyệt là thừa tướng Thiên Mạc, Vận Hân là tướng quân Thiên Mạc, hai người có thể nói là phụ tá đắc lực của Tư Đồ Cảnh Diễn. Nếu hai người bọn họ thật sự vì vậy mà thất vọng với Tư Đồ Cảnh Diễn, hậu quả kia thật sự khó lường.
Cho dù mình có thế lực giang hồ của Mị Huyết Lâu và Ma Cung, Thiên Mạc cho dù có thể ngăn cản sự tiến công của Lâm Vị với Lê Quốc cũng sẽ như lời Hạo Nguyệt nói, đánh mất vốn liếng tranh giành thiên hạ.
Thiên hạ, đây là điều mà Tư Đồ Cảnh Diễn cho tới nay vẫn luôn muốn chinh phục. Nàng đã từng nói, nàng không muốn liên lụy tới Tư Đồ Cảnh Diễn.
Thoạt nhìn, dường như chỉ có lấy An Nhã quận chúa là con đường uy nhất có thể đi. Thật sự phải ly khai sao? Thật sự phải buông tay sao? !
"Ngày nào Lâm Vị quyết định hòa thân? !"
"Ba tháng sau." Hạo Nguyệt không rõ vì sao Thẩm Thiển Mạch hỏi vậy nhưng vẫn thành thật trả lời. Thẩm Thiển Mạch hỏi như vậy có phải đại biểu nàng bằng lòng rời đi hay không? !
"Được, ta đáp ứng ngươi." Thẩm Thiển Mạch cong môi lộ ra nụ cười, nụ cười kia như ánh mặt trời rực rỡ lại tuyệt mỹ khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Nàng có thể đi, thế nhưng nàng vĩnh viễn sẽ không đi.
Thế cục bức bách đến thế sao? ! Vậy thì trong ba tháng, nàng sẽ diệt Lê Quốc! Chỉ cần Lê Quốc bị diệt, Lâm Vị liền mất đi vốn liếng uy hiếp Thiên Mạc, đến lúc đó, cho dù Thiên Mạc cự