Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
hôn, cũng chỉ là cho Lâm Vị một lý do để động thủ trước mà thôi.
Nàng sẽ lấy thế lực Ma Cung, lấy toàn bộ thế lực của võ lâm, còn có cả lực lượng tàn dư của Kỳ Nguyệt và Lê Quốc để trợ giúp Tư Đồ Cảnh Diễn. Đến lúc đó, chỉ sợ Lâm Vị chính là vác đá đập chân mình!
Trong chiến tranh thì tướng ra quân là điều vô cùng quan trọng, thế nhưng cũng đừng quên, quan trọng nhất vẫn là lực lượng.
Có lực lượng tuyệt đối, dù cho không hợp đạo lí thì như thế nào? ! Từ xưa đến nay đều là người thắng làm vua người thua làm giặc. Chỉ cần có lực lượng tuyệt đối, mọi vấn đề đều trở thành không còn vấn đề nữa.
Nếu nàng nhớ không lầm, một tháng sau sẽ diễn ra đại hội võ lâm. Minh chủ võ lâm có thể lấy được huyền thiết lệnh, có thể hiệu lệnh cho Thất Tuyệt sơn trang. Minh chủ võ lâm có thể hiệu lệnh tất cả người giang hồ, mặc dù người giang hồ không thật sự giống như quân đội, thế nhưng muốn tiêu diệt một quốc gia cũng không phải việc khó.
Huốn chi có được lực lượng Thất Tuyệt sơn trang, chẳng khác nào có được binh khí. Binh khí là một trong những điểm quan trọng nhất của chiến tranh. Chỉ cần nàng diệt Lê Quốc, mọi vấn đề đều không còn là vấn đề.
Nàng từng nói, nàng không muốn trở thành trở ngại của Tư Đồ Cảnh Diễn. Nàng muốn đường đường chính chính đứng bên cạnh hắn, không phải dựa vào tình yêu của hắn mà là dựa vào sức mạnh tuyệt đối. Nàng mới là nữ tử duy nhất có tư cách đứng bên cạnh hắn, những người khác đều không thể nào với tới cao độ như vậy!
"Nếu cung chủ đã nghĩ thông suốt, tại hạ xin cáo từ." Hàng lông mày Hạo Nguyệt cau lại, nữ tử trước mắt phát tán ra sự tự tin mạnh mẽ cơ hồ làm hắn tưởng được nhìn thấy Hoàng Thượng. Đó là sự tự tin và khí phách sao mà tương tự đến thế a. Thật khó tin khi đây là một nữ tử tuyệt mỹ.
Thảo nào Ma Cung cung chủ nữ giả nam trang nhiều năm vậy mà cũng không có ai nhìn thấu được. Khí phách trên người nữ tử này, chỉ sợ ngay cả nam tử cũng thua kém vài phần.
Mặc kệ xuất phát từ lý do gì mà nàng đáp ứng hắn rời khỏi Hoàng Thương, chỉ cần nàng ta đáp ứng là tốt rồi. Vậy thì, Hoàng Thượng lấy An Nhã quận chúa, liên thủ với Lâm Vị quét sạch mọi chướng ngại, sau cùng sẽ là hai nước quyết đấu, như thế sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Chẳng qua là khi nhìn nữ tử trước mắt, lần đầu tiên trong đời hắn có sự hoài nghi với quyết định của mình. Để nàng rời khỏi Hoàng Thượng, thật sự là đúng sao? ! Một nữ tử phong hoa tuyệt đại như này, có lẽ...
"Thừa tướng không nỡ đi sao." Thẩm Thiển Mạch liếc Hạo Nguyệt một cái, mâu sắc thản nhiên, ngồi xuống khoan thai uống trà nhưng cũng rõ ràng hạ lệnh trục khách.
"Xui cáo lui." Hạo Nguyệt giờ mới phản ứng được sự luống cuống của mình, sau khi thi lễ liền ly khai.
Quay về nhà, Thẩm Thiển Mạch vừa thu thập bọc quần áo, vừa nói với Thiên Thiên dự định rời khỏi hoàng cung Thiên Mạc của nàng.
"Cái gì? ! Tiểu thư muốn đi sao? ! Thế nhưng cô gia không phải đã nói muốn kết hôn với tiểu thư ư?!" Thiên Thiên kinh ngạc trợn to mắt, cảm tình Thẩm Thiển Mạch với Tư Đồ Cảnh Diễn nàng không phải không rõ, vì sao lúc này người lại lựa chọn rời đi? !
Chẳng lẽ là người nam nhân vừa rồi uy hiếp tiểu thư? ! Không thể nào a. Tiểu thư cho tới giờ không phải là người bị người khác uy hiếp vậy mà.
"Ta muốn đi lấy của hồi môn." Thẩm Thiển Mạch hiển lộ ra nụ cười tự tin mà đường hoàng, tôn lên vẻ cao quý xuất trần, cặp mắt đen nhánh lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Thiên Thiên cái hiểu cái không gật đầu. Tóm lại ý tiểu thư là người vẫn gả cho cô gia, chỉ là bây giờ tạm thời rời đi thôi? !
Đã vậy thì nàng sẽ không quản nhiều nữa. Dù sao tiểu thư quyết định đều đúng, hơn nữa tiểu thư cũng có nói, sau này vẫn gả cho cô gia, tạm thời rời đi lúc này cũng sẽ không có chuyện gì cả. Vừa vặn nàng ở hoàng cung cũng ngột ngạt, có thể xuất cung ra ngoài đi chơi thật hay.
Sau khi thu thập xong bọc quần áo, Thẩm Thiển Mạch để lại một phong thư trên bàn rồi mang Thiên Thiên bỏ trốn mất dạng, rời khỏi hoàng cung Thiên Mạc, quay về giang hồ.
Thẩm Thiển Mạch không biết, nàng đi lần này, toàn bộ Như Mộng Hiên thiếu chút nữa bị cơn giận của Tư Đồ Cảnh Diễn phá hủy.
"Bùng", cái bàn dưới tay Tư Đồ Cảnh Diễn hóa thành phấn vụn, con ngươi Tư Đồ Cảnh Diễn nheo lại đầy nguy hiểm, cặp môi lạnh lùng mím lại, ánh mắt quét qua hạ nhân đang quỳ dưới đất.
Đám hạ nhân lúc này cả người run rẩy, đầu cúi rạp xuống đất, hoàn toàn không dám ngước mắt lên nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn đang thịnh nộ.
"Đi tìm Hạo Nguyệt với Vận Hân tới đây cho ta!" Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Thanh Tùng cúi đầu đứng một bên, lạnh lùng nói, sau đó lại liếc đám hạ nhân đang quỳ, "Cút hết cho trẫm!"
Trong tay còn siết chặt tờ giấy mà Thẩm Thiển Mạch lưu lại.
Trên tờ giấy mỏng hiện lên mấy dòng chữ thanh tú:
Cảnh Diễn, triều cục hôm nay ta đã biết. Đáp ứng hòa thân là thế phải làm. Ta không muốn trở thành liên lụy của chàng.
Mấy ngày ta không có ở đây, chàng không cần mong nhớ. Đến lúc thì ta sẽ tự quay về. Nhớ kỹ, ta sẽ không rời khỏi chàng.