XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.

hánh tộc Nam Cương một chút. Chỉ thấy bọn chúng như không chút để ý dùng cơm nhưng thực ra cũng đang nhìn nàng. Từ khi nàng mười tuổi đã sống trong ám sát và mai phục, chẳng qua nàng có phần nhạy cảm hơn với âm thầm theo dõi, ngay cả người của Thánh tộc Nam Cương che giấu rất tốt cũng không qua được cảm giác nhạy cảm của nàng.
Hơn nữa nàng cũng tương đối nhạy cảm với khí tức. Đây chính là lí do vì sao mỗi lần Tư Đồ Cảnh Diễn dịch dung không chút sơ hở nhưng nàng vẫn nhận ra sự khác thường của hắn.
Nàng thu lại tâm tư, từ từ mở bình Trầm Hương, ra sức hít hà, dáng vẻ như cực kì say mê. Cảm thấy ánh mắt theo dõi sau lưng nàng trở nên nóng bỏng, khoé môi Thẩm Thiển Mạch chậm rãi cong lên.
Sao. Cảm thấy nóng lòng à?! Muốn nhìn nàng ăn đồ ăn có độc ư?! Không nên gấp gáp. Nàng nở nụ cười đùa giỡn, Thẩm Thiển Mạch lấy một cái ly ra, rót cho mình một ly Trầm Hương, cầm ly rượu ở trong tay vuốt ve nhiều lần nhưng không dừng bữa.
Sắc mặt Tam vương của Thánh tộc Nam Cương trở nên nặng nề, vẫn nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiển Mạch, nói với hai vị Hộ Pháp bên cạnh: “Rốt cuộc nàng ta đang chơi đùa cái gì vậy?!”
“Chẳng lẽ nàng ta phát hiện ra gì rồi?!” Sắc mặt của một vị Hộ Pháp trong đó trầm xuống, nếu không phải võ công của Thẩm Thiển Mạch cao cường, dù bọn chúng có liều mạng cũng không có phần thắng thì bọn chúng còn cần giấu đầu lòi đuôi hạ độc nàng ta sao.
“Ai biết! Nếu nàng ta không ăn thì chúng ta cũng chỉ còn cách liều mạng thôi!” Một vị Hộ Pháp khác âm ngoan nhìn Thẩm Thiển Mạch gằn từng chữ nói.
Sát khí trên người ba người theo tâm tình từ từ lộ ra ngoài. Lúc ba người đang cẩn thận nhìn chằm chằm vào từng cử động của Thẩm Thiển Mạch, Tư Đồ Cảnh Diễn lặng im không tiếng động hạ độc vào trong đồ ăn của bọn chúng.
Suy nghĩ của ba người đã hoàn toàn tập trung trên người của Thẩm Thiển Mạch. Bên này Thẩm Thiển Mạch cầm chiếc đũa lên rồi lại để xuống, sau đó lại thoải mái nhàn nhã uống rượu khiến bọn chúng vô cùng tức giận, hoàn toàn không để ý tiểu nhị mang thức ăn lên bên cạnh bọn chúng có gì khác thường hay không.
Sau khi Tư Đồ Cảnh Diễn đắc thủ liền lặng lẽ đi tới nơi Thẩm Thiển Mạch có thể nhìn thấy, lộ ra nụ cười như ý với nàng. Thẩm Thiển Mạch cười lạnh, uống cạn ly rượu, vẫn không có ý muốn ăn đồ ăn như cũ.
“Con Mẹ nó! Rốt cuộc nàng ta có ăn hay không?” Một vị Hộ Pháp nhìn có vẻ dễ dàng kích động nhất bên cạnh Tam vương đã có chút nổi giận, ăn một đũa thức ăn lớn, tức giận nói năng không rõ.
“Ta thấy có vẻ như nàng ta đang đùa giỡn chúng ta!” Một vị Hộ Pháp khác cũng tức giận ăn một gắp thức ăn lớn, thật là, dù gì bọn họ cũng là Hộ Pháp của Thánh tộc Nam Cương, đã từng bị tức giận như này bao giờ, cứ ngồi ở đây nhìn nữ nhân này nhưng nàng ta lại giống như đang cố ý đùa giỡn bọn họ, tuỳ ý gắp đồ ăn lên, rồi lại bỏ xuống, lại uống rượu, thật bực mình.
“Bình tĩnh đi.” Tam vương lạnh lùng nhìn hai vị Hộ Pháp bên cạnh. Bọn họ sống ở Nam Cương mấy chục năm rồi, không đến Trung Nguyên nên không biết người của Trung Nguyên như nào, vô hình chung cho rằng không ai là địch thủ của Thánh tộc Nam Cương, thiếu nữ tuyệt mỹ trước mắt này nhìn như vô hại nhưng thật ra không hề đơn giản.
Có thể lập mưu giết chết Tứ vương, diệt một phần tư lực lượng tinh nhuệ của Thánh tộc Nam Cương, tuyệt không thể khinh thường. Ăn một gắp đồ ăn, Tam vương bình tĩnh nhìn Thẩm Thiển Mạch.
Khi Tam vương ăn một chút thức ăn, khoé môi Thẩm Thiển Mạch chậm rãi nâng lên nụ cười. Mặc dù nàng không nhìn về phía Tam vương nhưng ánh mắt vẫn chú ý nơi đó, toàn bộ cử động của Tam vương bọn họ đều lọt vào mắt nàng, hiện tại cả ba người đều đã ăn thức ăn có độc.
Nàng chậm rãi đứng dậy, ღdiễn⊹đàn⊹lê⊹quý⊹đônღ đi ra khỏi khách điếm, vội vàng đi về phía khu vực ngoại thành.
Nhóm người Tam vương thấy Thẩm Thiển Mạch không ăn một chút thức ăn nào đã đi ra khỏi khách điếm liền đuổi theo.
Một đường thi triển khinh công tới khu vực ngoại thành, tốc độ của Thẩm Thiển Mạch rất nhanh nhưng tốc độ của nhóm người Tam vương cũng không chậm, rất nhanh sẽ đuổi kịp Thẩm Thiển Mạch.
“Người của Thánh tộc Nam Cương, mũi còn thính hơn chó, đi tới chỗ nào cũng không bỏ lại được.” Thẩm Thiển Mạch đi tới khu vực ngoại thành thì không tiếp tục đi nữa, nhếch miệng nở nụ cười như có như không, nâng mắt nhìn Tam vương và hai vị Hộ Pháp đuổi theo.
“Hừ! Miệng lưỡi trơn tru*!” Tam vương nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, lạnh lùng hừ một tiếng, dù võ công của nữ tử trước mắt này cao cường nhưng nếu cả ba người họ liên thủ công kích, Thẩm Thiển Mạch này tuyệt không phải đối thủ của bọn họ.(Câu này trong convert là “Sính khẩu thiệt chi khoái”, mình không hiểu lắm nên edit như vậy, tiếng Trung của câu đây ạ 逞口舌之快 )
Thẩm Thiến Mạch thấy trong mắt nhóm người Tam vương lộ tia sát ý, nụ cười càng thêm yêu dị, đôi mắt bình thản giống như không thấy sát ý nồng nặc của nhóm người Tam vương. Nàng lười biếng nhìn nhóm người Tam vương nói: “Hạ độc không được liền muốn động thủ?”
Nhóm người Tam vương nghe thấy lời nói của Thẩm Thiển Mạch,