Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.

p lại, có chút tức giận nhìn Hạo Nguyệt, nam tử ôn hoà vô hại trước mắt này nhiều lần phá hỏng kế hoạch của nàng làm nàng đến giờ vẫn không biết rốt cuộc người giả mạo Tư Đồ Cảnh Diễn có phải Tư Đồ Cảnh Hạo hay không, chứ nói gì đến vạch trần hắn. Nàng ta cắn môi tức giận nói: “Ngươi quản ta làm gì?!”
“Bất luận cô nương có ý đồ gì cũng đừng nên hao phí tâm tư nữa.” Hạo Nguyệt nghe vậy, trả lời rõ ràng, biết không hỏi được gì nữa, huống chi nếu suy nghĩ rõ ràng hắn cũng có thể đoán được bảy tám phần.
Nử tử trước mắt vô cùng đáng yêu, khuôn mặt như trẻ nhỏ, đôi mắt sáng trong như nước hồ, dường như là một tiểu cô nương không rành thế sự nhưng thủ đoạn lại rất cao minh, nếu không phải hắn tỉnh táo chỉ sợ nữ tử này đã đắc thủ rồi, cũng chỉ tại hắn tò mò với nữ tử này.
Thanh Liên nghe Hạo Nguyệt nói vậy thì không khỏi cảm thấy tức giận. Hao phí tâm tư?! Thối thư sinh khó ưa, nếu đã chọc giận nàng thì một đao giải quyết hắn đi, sau đó lại đi tìm hiểu chuyện tình Tư Đồ Cảnh Diễn giả mạo.
Nhưng đây cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi. Dù sao nàng cũng không biết võ công của Hạo Nguyệt nông sâu thế nào, mặc dù trong lòng đang yên lặng mắng Hạo Nguyệt là thối thư sinh nhưng đối với võ công của Hạo Nguyệt, nàng thật không nắm chắc. Ai bảo người này làm ra bộ dáng thần bí chứ, đôi mắt giống như bị sương mù che phủ khiến người ta làm thể nào cũng không nhìn thấu được tâm tư của hắn, thật bực mình!
Nghĩ vậy Thanh Liên liền tức giận đến mức dậm chân, hướng về phía Hạo Nguyệt tức giận nói: “Vậy thì chúng ta cứ chờ xem.”
Hạo Nguyệt cảm thấy có chút buồn cười nhìn cô gái trước mắt. Rõ ràng tính tình rất thông tuệ cẩn trọng, thế nào mà hắn mới nói có vài câu lại tức giận như vậy. Chỉ là bộ dáng tức giận của nữ tử này ngược lại có vài phần đáng yêu.
Mọi chuyện tại Hoàng cung Thiên Mạc vẫn đang diễn ra, mà thế cục tại Nam Thành cũng diễn ra ngày càng mãnh liệt.
“Khách quan, món ăn tới.”
Thẩm Thiển Mạch nhìn các món ăn trên bàn sắc hương đủ cả, trong mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn, làm như đang suy nghĩ về các món ăn, khoé miệng cong lên một đường.
Hừ! Dụng độc với nàng?! Mặc dù Nam Cương dụng độc cao minh nhưng Cung chủ Ma Cung nàng cũng không phải chỉ ngồi không, từ mười tuổi nàng đã luôn tiếp xúc với các loại độc cho nên cực kỳ quen thuộc với chúng. Hơn nữa thường ngày luôn đối mặt với các loại mai phục ám sát, hàng ngày làm việc cũng vô cùng thận trọng, khi dùng bữa ở bên ngoài sao có thể không chút để ý nào được.
Huống chi trong tình huống biết rõ người của Thánh tộc Nam Cương đang mai phục ở một nơi bí mật gần đây này, hiển nhiên nàng sẽ càng cẩn thận hơn nữa vậy mà vào lúc này cư nhiên lại hạ độc nàng?? Vậy thì cũng quá coi thường nàng rồi.
Đã như vậy thì nàng gậy ông đập lưng ông. Độc này hẳn là do nhân thủ của Tam vương bày trò, vậy chắc hẳn người của Tam vương đang theo dõi nàng ở gần đây.
Thẩm Thiển Mạch chậm rãi nở nụ cười, làm như không đói buông đũa xuống, đôi mắt nhanh chóng quét qua những người bên trong khách điếm, đột nhiên đôi mắt nàng thoáng qua một tia sáng, đôi mắt đen nhánh nhẹ nhàng chuyển một cái, thu lại cảm xúc dư thừa, ngón tay Thẩm Thiển Mạch khẽ cong lên, nhếch miệng nở nụ cười lạnh khó lòng phát hiện.
Quả nhiên trong khách điếm, ba thường dân có tướng mạo bình thường ngồi ở vị trí ít nổi bật nhất, nhìn như không có gì khác với những thường dân khác, ngay cả khí tức cũng thu lại rất tốt, nếu không phải trong khoảnh khắc nàng buông đũa kia, trong mắt của một trong ba người hiện lên chút thất vọng thì chắc hẳn nàng cũng không tra ra dấu vết của bọn chúng được.






“Tiểu nhị, các ngươi có Trầm Hương* không?” Thẩm Thiển Mạch nhíu mày gọi tiểu nhị tới hỏi. (Trầm hương là một vị thuốc hiếm và đắt trong Đông y, rượu Trầm Hương là một loại rượu giúp bổ thận tráng dương, sinh tinh dưỡng huyết,…)
“Khách quan, nơi đây của chúng ta chỉ là một khách điếm nhỏ, sao có thể có loại rượu quý như thế.” Tiểu nhị lộ vẻ khó xử, nhìn Thẩm Thiển Mạch gãi gãi đầu.
Trong mắt Thẩm Thiển Mạch thoáng qua một tia giảo hoạt, dáng vẻ như khéo hiểu lòng người, tươi cười nói: “Ta có một sở thích, không uống rượu ăn không vào, tiểu nhị ca để ta trở về lấy một bình rượu Trầm Hương tới đây có được không, trước cứ để thức ăn ở đây.”
“Chuyện này…” Tiểu nhị khó xử nhìn Thẩm Thiển Mạch, thức ăn cũng đã làm xong, mặc dù vị quan khách này không ăn nhưng theo lý cũng nên trả tiền, hiện tại nếu họ rời đi, ngộ nhỡ không trả tiền, một tiểu nhị như hắn sao có thể đảm đương nổi.
“Tiền đây.” Thẩm Thiển Mạch lập tức hiểu được vì sao tiểu nhị lại khó xử, nàng lấy ra ít bạc vụn ra đặt lên bàn, cười cười nhìn tiểu nhị.
“Được.” Tư Đồ Cảnh Diễn lộ ra nụ cười ăn ý với Thẩm Thiển Mạch, hai đôi mắt đen nhánh cùng hiện lên một chút giảo hoạt và ngoan tuyệt.
Thẩm Thiển Mạch thu lại tâm tư, thuận tay cầm Trầm Hương cạnh bàn lên cười nói: “Chúng ta mau ra đi, đừng để bọn chúng nghi ngờ.”
Trở lại khách điếm. Thẩm Thiển Mạch nhìn người của T