The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2618 lượt.


Thẩm Thiển Mạch nhướng mày, nhìn qua Tư Đồ Cảnh Diễn. Nàng biết Tư Đồ Cảnh Diễn cho tới bây giờ là một vương giả sát phạt quyết đoán, chưa từng có lúc do do dự dự, sao hôm nay lại trở nên không quả quyết như vậy? ! Thấy được sự lo lắng trong ánh mắt Tư Đồ Cảnh Diễn, nàng từ từ nở nụ cười, hóa ra đều là vì lo lắng cho nàng a.
Mang theo nụ cười thản nhiên, nắm lấy tay Tư Đồ Cảnh Diễn nói, "Cảnh Diễn chẳng lẽ không tin tưởng cơ quan trận pháp của Huyền Lâu, chẳng lẽ không tin tưởng võ công của ta?"
"Thế nhưng Nam Cương Thánh tộc bây giờ nhất định là hận thấu xương nàng, ta sợ chúng sẽ làm ra cử động cá chết lưới rách gì đó!" Tư Đồ Cảnh Diễn nhíu mày.
Mấy ngày nay trêu chọc Nam Cương Thánh tộc, Thẩm Thiển Mạch thường thường cố ý nói ra những lời châm chọc khiêu khích. Hơn nữa thêm cừu hận với việc Thẩm Thiển Mạch giết Tam vương và Tứ vương trước đó, người Nam Cương Thánh tộc chỉ sợ là hận không thể băm vằm Thẩm Thiển Mạch ra tám khối, nếu chúng làm ra cử động điên cuồng khó mà dự liệu thì phải làm sao? !
"Cảnh Diễn không phải sẽ giúp ta sao?" Thẩm Thiển Mạch cười không cho là đúng, nụ cười ấy tràn ngập sự tín nhiệm nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn.
Có Tư Đồ Cảnh Diễn ở đây, nàng sẽ không có việc gì cả. Đây là sự tin tưởng của nàng với Tư Đồ Cảnh Diễn, tin rằng hắn sẽ bảo hộ nàng chu toàn. Tư Đồ Cảnh Diễn lại lần đầu tiên không tự tin, hắn sợ có một sơ sẩy, sợ có sơ suất, bởi vì đối phương là Thẩm Thiển Mạch, cho nên hắn không dám cược.
Hắn chưa từng lo lắng giống như bây giờ. Đơn giản là chuyện này, kế hoạch này có dính dáng tới nữ tử mà hắn yêu nhất, cho nên một Tư Đồ Cảnh Diễn luôn sát phạt quyết đoán chưa từng do dự cũng bắt đầu lo lắng.
"Ta tin chàng. Chàng cũng tin ta, được chứ?" Thẩm Thiển Mạch thấy được sự thân thiết và lo lắng lóe lên trong cặp mắt đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn, nắm lấy tay hắn rồi kiên định nói.
Tư Đồ Cảnh Diễn đối diện với ánh mắt tràn ngập sự tín nhiệm và thâm tình của Thẩm Thiển Mạch, nụ cười tà mị mang theo cưng chiều lại chậm rãi nhếch lên, nắm chặt tay Thẩm Thiển Mạch, cười nói, "Ừ."
Trò chơi mèo vờn chuột này đã qua 7 ngày, người Nam Cương Thánh tộc cũng dần không nhịn được, ám khí hạ độc ngày càng nhiều như đã không thể nhịn nổi, hận không thể lập tức giết chết Thẩm Thiển Mạch.
Mà lúc này, Huyền Lâu ngựa không ngừng vó chạy tới Nam Thành. Dịch dung cải trang, vất vả tránh né tai mắt Nam Cương Thánh tộc, Huyền Lâu lặng lẽ gặp mặt Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn.
"Gọi ta tới gấp như vậy là có chuyện gì?" Huyền Lâu mặc một bộ bạch y, bộ dạng phong trần mệt mỏi, có vẻ như là trên cả quãng đường không có được nghỉ ngơi mà chạy tới thẳng đây.
Thẩm Thiển Mạch có hơi cảm động nhìn Huyền Lâu. Kỳ thực Huyền Lâu làm như vậy vì ai, nàng không phải là không biết. Nhưng thứ nàng có thể cho chỉ là tình cảm bằng hữu mà thôi. Cuộc đời này đã có Tư Đồ Cảnh Diễn, vậy là đủ rồi. Dù rằng có hổ thẹn với Huyền Lâu, cũng chỉ có thể không đề cập tới, coi như cái gì cũng không biết.
"Bố trí thêm cơ quan trận pháp." Tư Đồ Cảnh Diễn nhíu mày, rất là tùy ý nói. Tâm tư của Huyền Lâu với Thẩm Thiển Mạch không phải hắn không rõ ràng, cũng từng khó chịu. Nhưng không thể không thừa nhận, Huyền Lâu đích thật là một nhân vật, cũng không có hành động gì quá phận với Thẩm Thiển Mạch, ngược lại còn nhiều lần trợ giúp bọn họ.
Hắn đích thực là thích ăn dấm chua, nhưng không phải người không phân biệt thị phi. Tuy rằng ngoài mặt không quá tiếp xúc với Huyền Lâu, nhưng trong lòng lại coi Huyền Lâu như bằng hữu tri kỷ. Có thể được Tư Đồ Cảnh Diễn coi là tri kỷ không có mấy ai, Huyền Lâu coi như là một trong số đó.
"Cơ quan trận pháp?" Ánh mắt Huyền Lâu hơi híp lại, nhìn Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn, thấy nét mặt họ nghiêm túc, biết bọn họ không phải đang nói đùa, nghi hoặc nhíu mày.
Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn đều là cao thủ trận pháp. Nhất là Tư Đồ Cảnh Diễn, cơ quan trận pháp chưa chắc đã kém hắn, hà cớ gì mà phải ngàn dặm xa xôi gọi hắn tới đã sắp xếp cơ quan trận pháp chứ? ! Huống hồ với công phu vô song của bọn họ, chẳng lẽ còn có người nào không đối phó được mà phải cần tới cơ quan trận pháp mà ngầm mưu tính? !…
Nhưng khi nhìn bộ dạng của bọn họ, dường như cũng không phải đang nói đùa. Ngàn dặm xa xôi gọi hắn tới đây, nhất định là có chuyện quan trọng. Chẳng lẽ là để đối phó Nam Cương Thánh tộc?
"Vì đối phó Nam Cương thánh tộc? !" Huyền Lâu nhíu mày, hỏi.
"Thông minh." Trong đôi mắt đen của Thẩm Thiển Mạch toát ra ý cười, nở nụ cười ôn hòa giữa bằng hữu với nhau.
"Khi nào?" Chưa từng nhiều lời, Huyền Lâu lập tức hiểu được chỗ khó xử của Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn.
Chắc họ bị Nam Cương Thánh tộc nhìn chằm chằm, căn bản không phân thân ra được để mà đi bố trí trận pháp. Hôm nay còn phải cải trang âm thầm gặp mặt hắn, nói vậy chắc cũng không dừng lại lâu được, lập tức đưa ra câu hỏi lời ít mà ý nhiều.
"Ba ngày. Ngoại ô phía tây. Sau khi bố trí xong, để bức vẽ cơ quan trận pháp ở đây." Không cần trưng cầu ý kiến Huyền Lâu mà Thẩm Thiển