Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

Mạch tự nhiên nói luôn.
Đối thoại giữa những người thông minh không cần quá rõ ràng, chỉ cần vài chữ là có thể hiểu được ý của đối phương.
"Ta sẽ tận lực." Huyền Lâu cau mày. Ba ngày để bố trí cơ quan và trận pháp cũng không tính là chuyện rất khó, nhưng muốn bố trí một cơ quan trận pháp để một lưới bắt hết người Nam Cương Thánh tộc lại không phải chuyện dễ dàng.
Dù sao người Nam Cương thánh tộc không phải loại ngu ngốc không hiểu cơ quan trận pháp, kèm theo một thân võ công tu vi càng không phải dễ đối phó. Muốn bố trí một cơ quan trận pháp có thể tiêu diệt chúng quả thực không dễ dàng a.
"Ừ. Vậy đi mau." Đôi mày Thẩm Thiển Mạch hơi nhíu lại, nói với Huyền Lâu. Huyền Lâu thấy thần sắc Thẩm Thiển Mạch cũng không có quá nhiều lo lắng, lắc mình ra khỏi phòng.






Khi Thẩm Thiển Mạch thấy Huyền Lâu~ddlqd~ biến mất trong tầm mắt của mình thì con mắt nàng biến sắc thành rét lạnh, dáng vẻ đầy sự phòng bị. Mấy ngày nay nàng đã cố tình cải trang, nhưng hình như vẫn bị người của Nam Cương Thánh tộc từ từ đoán được ra rồi. Cho dù nàng cùng Tư Đồ Cảnh Diễn đã giả trang, thì vẫn bị người Nam Cương Thánh tộc bám đuôi.
Thật đáng ghét! Bọn chúng vẫn luôn âm thầm theo dõi nhất cự nhất động của bọn họ, còn thỉnh thoảng tới ám sát cùng hạ độc, nếu không phải người đó là Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn, chỉ sợ đã không biết chết bao nhiêu lần.
"Cảnh Diễn, ba ngày sau Huyền Lâu sẽ đến đây, khi chàng và hắn bàn bạc một chút về kế hoạch đối phó với người của Nam Cương Thánh tộc, thiếp sẽ dụ bọn họ đi." Thẩm Thiển Mạch cảm nhận được ba hơi thở mỏnh manh trong bóng tối. Nàng biết người Nam Cương Thánh tộc đã đang âm thầm theo dõi hành động của bọn họ, chỉ là nàng đang tỏ ra bình tĩnh, giả bộ mình không biết gì hết.
Tư Đồ Cảnh Diễn cũng hiểu được dụng ý của Thẩm Thiển Mạch, đáy lòng lướt qua một nụ cười, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng: " Nếu khi chúng ta tách ra, nhỡ bọn họ xuống tay với nàng thì sao?"
"Người của Nam Cương Thánh tộc nếu ra tay thì chẳng qua cũng là chút ám chiêu thôi, mấy ngày nay chàng có thấy bọn họ dám trắng trợn chống lại chúng ta không?" Thẩm Thiển Mạch cố ý giả bộ tỏ ra khinh thường, trong con ngươi cũng toát ra sự khinh miệt, nói với Tư Đồ Cảnh Diễn: "Bọn họ tới thì cứ thoải mái thôi."
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy vẻ mặt nghi ngờ của Thẩm Thiển Mạch thì trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười rất dịu dàng, nó không giống với nụ cười tà mị mà tràn đầy khí phách của những ngày trước. Nụ cười này mang ~ddlqd~ theo sự ấm áp, êm dịu giống như ánh trăng, lại giống như dòng nước chảy, từng chút một xông vào lòng người, mang theo sự dịu dàng và ấm áp.
Bởi vì có nụ cười ấm áp đó mà khuôn mặt luôn tà mị của Tư Đồ Cảnh Diễn cũng trở nên dịu dàng mà tĩnh lặng. Tư Đồ Cảnh Diễn đi tới bên cạnh Thẩm Thiển Mạch, nhẹ nhàng nâng gò má của Thẩm Thiển Mạch lên, khóe miệng treo một nụ cười ấm áp, dùng giọng nói cực kỳ dịu dàng mà điềm tĩnh nói: "Bình yên trôi qua một ngày như hôm nay, thật ra thì, cũng rất tốt."
Thẩm Thiển Mạch không ngờ Tư Đồ Cảnh Diễn sẽ ở thời điểm này nói ra này những lời như vậy với nàng. Nàng nhìn thật sâu vào đôi mắt trắng đen rõ ràng Tư Đồ Cảnh Diễn, giờ phút này, con ngươi đen như mực đã không còn khí phách tranh giành thiên hạ, cũng không có sự thâm sâu khó đoán. Bây giờ chỉ có sự chân thành và tràn đầy hình bóng của nàng.
Khóe miệng chậm rãi nâng lên một nụ cười cực kỳ rung động lòng người. Không giống với nụ cười yêu dị mê người của ngày thường, nụ cười này cười rất tinh khiết, lại mang theo rạng rỡ như lửa, nó khắc sâu vào trái tim Tư Đồ Cảnh Diễn.
Nhìn thật sâu nhìn vào con ~ddlqd~ ngươi đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch. Hắn chưa từng có cảm giác như một khắc kia, trong lòng của hắn lúc ấy cảm thấy chỉ cần như thế thôi cũng thỏa mãn rồi. Mấy ngày nay bọn họ đấu trí đấu dũng cùng người của Nam Cương Thánh tộc, khó được có thời khắc yên bình như bây giờ. Nhìn Thẩm Thiển Mạch hồn nhiên như vậy, hắn đột nhiên cảm thấy, thiên hạ, hình như cũng không có quan trọng như vậy.
Cho dù tìm được thiên hạ, cũng không bằng một nụ cười của Thẩm Thiển Mạch, làm cho lòng của hắn đầy thoả mãn.
Thẩm Thiển Mạch cũng nhìn thật sâu vào con ngươi đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn. Đây là lần đầu tiên họ thuần túy mà an tĩnh nhìn nhau như vậy. Kể từ lúc quen biết tới nay, bọn họ giống như đang ôn lại mọi chuyện. Chuyện Nam Cương Thánh tộc lần này càng làm bọn họ khá mệt mỏi. Thật sự rất khó được có thời khắc an tĩnh như vậy, nàng cũng cảm thấy rất thỏa mãn.
"Sát phạt thiên hạ. Mạch Nhi cảm thấy mệt mỏi sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn kéo Thẩm Thiển Mạch vào trong ngực, ~ddlqd~ giọng nói mang theo sự mị hoặc vang lên ở bên nhau tai Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch lẳng lặng tựa vào trong ngực Tư Đồ Cảnh Diễn trong ngực, khóe miệng chậm rãi nâng lên một nụ cười: "Không mệt."
Chỉ cần là Tư Đồ Cảnh Diễn muốn, nàng sẽ giúp hắn. Chỉ cần ở bên cạnh hắn, nàng sẽ không ~ddl cảm thấy mệt mỏi.
"Ngày trước ta cho là lấy được thiên hạ thì chí


Old school Swatch Watches