Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.
i người lên tiếng.
Trong mắt Diêu Viễn Sam thoáng qua một tia không hiểu. Ngày trước phụ thân cũng là rất ưa thích Thẩm Thiển Tâm, còn nói ngày sau muốn cho mình cưới Thẩm Thiển Tâm làm vợ, tại sao hiện tại lại nói như vậy? Nhưng hắn biết, trong hoàn cảnh hiện tại, không nên hỏi những chuyện này, vì vậy cũng liền nhịn xuống.
Ánh mắt Diêu Nhược Thấm cũng là đã chuyển hướng đến chỗ Thượng Quan Triệt. Đó là nam tử nàng yêu từ nhỏ a, nàng muốn gả cho hắn! Bất luận như thế nào cũng muốn gả cho hắn!
Một phía xa khác ánh mắt Thượng Quan Phiên đang nhìn chăm chú vào Diêu Viễn Sam.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn tình hình xung quanh khán đài, Bách gia yến này thật đúng là thú vị. Ngày sau khi những người này tranh chấp tình cảm, chắc hẳn sẽ càng thú vị hơn.
Thượng Quan Phiên thích Diêu Viễn Sam. Diêu Viễn Sam lại thích Thẩm Thiển Tâm. Mà Thẩm Thiển Tâm lại muốn gả cho Thượng Quan Cẩn. Thật đúng là vô cùng thú vị.
"Hai vị nữ nhi của Thừa tướng đều có được tài năng kinh thế, không biết dòng chính nữ của Thừa tướng có tài nghệ gì? Năm đó Lăng Nhã vốn là Kinh Thành Đệ Nhất Mỹ Nhân, sinh ra nữ nhi chắc hẳn cũng sẽ không kém chứ?" Hoàng thượng ôn hòa ánh mắt nhìn về phía màn của phủ Thừa Tướng.
Thẩm Thiển Mạch lười biếng nhíu nhíu mày. Thẩm Thiển Ngữ cùng Thẩm Thiển Tâm không tìm phiền phức cho nàng, Hoàng đế lão nhân ngược lại lại tìm tới nàng, biểu diễn tài nghệ? Hiện tại nàng lại là Thẩm Thiển Mạch bất tài vô học, biểu diễn cái gì! Lại nói, Thẩm Thiển Mạch nàng sao có thể để bọn họ nói biểu diễn là nàng liền biểu diễn?
"Thiển Mạch thuở nhỏ ở giữa núi rừng lớn lên, cũng không tài nghệ gì!" Thẩm Thiển Mạch bất đắc dĩ ra khỏi màn, âm thanh lười biếng mà thanh linh nói.
Lập tức ánh mắt của Thượng Quan Triệt cùng Thượng Quan Cẩn liền bị Thẩm Thiển Mạch hấp dẫn. Bề ngoài bình thường không có gì lạ lẩm, trang điểm lòe loẹt ăn mặc tục khí, nhưng lại cứ tản mát ra một loại thanh linh cùng cao quý, khiến cho người khác khó có thể dời ánh mắt.
"Thiển Mạch không hiểu chuyện, mong hoàng thượng thứ tội." Thẩm Lăng Vân nhìn Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt trả lời vấn đề của hoàng thượng như vậy, liền vội vàng giải thích.
"Đã như vậy, trẫm cũng không miễn cưỡng." Vẻ mặt Thượng Quan Hạo cũng không thấy biến hóa gì, chỉ ôn hòa nói.
Thượng Quan Hạo là một Nhân Quân, nhưng cũng không phải một quân chủ có tài năng, vì vậy thực lực của cả một nước Kỳ Nguyệt Quốc cũng đã không còn lớn bằng lúc trước nữa, đây chính là cơ hội rất tốt cho Thiên Mạc cùng Lâm Vị thay đổi quốc lực của tam quốc.
Bách gia yến vừa trôi qua mấy ngày thì Thượng Quan Triệt liền tới phủ, nói là muốn gặp Thẩm Thiển Ngữ.
"Cái gì, Thượng Quan Triệt tới? Chàng nói muốn gặp con?" Vẻ mặt Thẩm Thiển Ngữ đầy kích động cùng hạnh phúc, trong mắt lộ ra hưng phấn, lôi kéo tay Doãn U Lan nói.
"Đúng vậy, đúng vậy." Vẻ mặt Doãn U Lan cũng rất phấn khởi, như thấy cảnh Thẩm Thiển Ngữ biến thành phi tử của Thượng Quan Triệt.
Hai người hoàn toàn chìm đắm trong vui sướng, phảng phất như thấy được quyền thế vô hạn cùng vinh hoa phú quý.
"Ngữ nhi, ta sẽ phái người đi nói với hắn, thân thể của con còn chưa tốt hẳn." Thẩm Lăng Vân nhìn Thẩm Thiển Ngữ một chút, cau mày nói.
Phượng Minh rất nhanh đã được mang tới. Thẩm Thiển Mạch hờ hững nhìn Thẩm Lăng Vân lấy Phượng Minh từ trong tay nàng, rồi lại nhìn Thẩm Thiển Ngữ ngồi vào cầm.
"Không biết vị này là?" Khi ánh mắt Thượng Quan Triệt chạm đến Thẩm Thiển Mạch, hắn không thể không lên tiếng hỏi.
Nữ tử trước mắt có ngũ quan rất bình thường, liếc mắt nhìn thì sẽ quên, một thân áo trắng rộng che giấu thân hình nên không nhìn ra vóc người, cho dù là vậy, nữ tử này như có một loại sức quyến rũ hấp dẫn tầm mắt của người khác.
"Đây là muội muội của ta, Thiển Mạch." Thẩm Thiển Ngữ dịu dàng cười nói, nhưng ánh mắt nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch lại nhiều hơn một phần oán độc.
Thẩm Thiển Mạch không thèm để ý đến vẻ oán độc trong mắt Thẩm Thiển Ngữ, cũng không để ý quan sát của Thượng Quan Triệt, mà chỉ bình thản rời đi. Tiếng đàn của Thẩm Thiển Ngữ tuyệt đối không hợp với tâm ý của Thượng Quan Triệt, đến lúc đó để xem kết cục của Thẩm Thiển Ngữ như thế nào.
Đôi mắt của Thượng Quan Triệt nhìn theo phương hướng mà Thẩm Thiển Mạch rời khỏi. Nàng chính là nữ tử ăn mặc diễm tục trong Bách gia yến lần trước sao? Hôm nay vừa nhìn, không hiểu sao hắn lại có cảm giác nàng đặc biệt thanh linh (thanh thoát + linh hoạt), mặc dù dáng dấp cũng không phải dễ nhìn, nhưng lại có một cổ sức quyến rũ hấp dẫn hắn.
Đột nhiên nhớ lại nàng trong yến hội, Thượng Quan Triệt phát hiện mình lại thấy hứng thú với Tướng phủ đích nữ, người có tướng mạo bình thường này.
Tiếng đàn vang lên, đem lực chú ý của Thượng Quan Triệt dời lại trên người của nữ tử trước mắt.
Thẩm Thiển Ngữ đàn một thủ khúc dịu dàng, Giang Nam điệu. Tài đánh đàn của nàng đúng là rất tốt, một khúc Giang Nam điệu cực kỳ êm tai, nhưng lại làm cho chân mày của Thượng Quan Triệt khóa ch